vô thượng tiên đế trịnh sở

“Trịnh Thiên, kể từ nhỏ ngươi vẫn mến tranh giành giành với tao, kể từ nhỏ tao luôn luôn nghe theo dõi tiếng dạy dỗ bảo của u, luôn luôn nhẫn nhịn mày”, Trịnh Sở giá buốt giọng nói: “Nhưng ngươi lại xay người quá xứng đáng, tao tách ngoài ngôi nhà chúng ta Trịnh Vân Châu, ngươi còn ham muốn xua đuổi nằm trong gϊếŧ tận u con cái tao”.

“Không…không cần là em, là u em ham muốn gϊếŧ nhì người, em chỉ nghe theo dõi tiếng u thôi”, thời điểm này Trịnh Thiên chỉ rất có thể sập không còn trách cứ nhiệm lên đầu Lại Mộng Linh nhằm bản thân rất có thể sinh sống sót.

Bạn đang xem: vô thượng tiên đế trịnh sở

Cho mặc dù kỳ vọng sinh sống là phong phanh hắn tớ cũng cần demo coi sao, ngộ nhỡ Trịnh Sở sở hữu lòng kể từ bi thì sao.

“Anh, tất cả chúng ta là bạn bè nằm trong phụ thân không giống u, chớ thảm sát cho nhau như vậy”, thấy Trịnh Sở càng ngày càng lại gần bản thân, nước đôi mắt Trịnh Thiên trực trào đi ra.

Trịnh Sở ko thèm nhằm ý cho tới tiếng của Trịnh Thiên, anh cho tới trước mặt mày hắn tớ, tay cần lóe lên tia sáng sủa White, thưa với Trịnh Thiên: “Tao ham muốn ngươi cảm biến được sự vô vọng và thống cực khổ của tao vô tía năm trước”.

Thấy khả năng chiếu sáng trong sáng tay Trịnh Sở, góc nhìn Trịnh Thiên lòi ra vẻ kinh hoàng, thân thiện thể theo dõi bạn dạng năng lùi về đàng sau vài ba bước: “Không…anh chớ thực hiện loạn”.

Hắn tớ biết khả năng chiếu sáng White này rất đáng để hoảng hốt, đến thời điểm bại liệt hắn tớ tiếp tục trở thành sinh sống dở bị tiêu diệt dở kiểu như Lại Mộng Linh.

Thấy thủ đoạn kinh sợ tuy nhiên Trịnh Sở sẵn sàng vận dụng với Trịnh Thiên, tía người Trịnh Lượng Lượng, Trịnh Vĩ Cường, Trịnh Minh Lượng rộng lớn giờ đồng hồ hét: “Trịnh Sở, nó là em trai cậu, lẽ này tới cả em trai bản thân cậu muốn làm gϊếŧ sao”.

Trịnh Sở ko thèm nhằm ý cho tới tiếng của đám người Trịnh Lượng Lượng.

Bọn chúng ta ko trải qua loa nỗi nhức tuy nhiên anh cần trải qua loa, làm thế nào rất có thể nắm rõ tía năm vừa qua anh vẫn khốn cực khổ ra làm sao, thậm chí là còn suýt thất lạc mạng.

Trịnh Sở xoạc tay cần đi ra ấn thẳng vô đầu Trịnh Thiên.

“A!”, Thấy lòng bàn tay trị đi ra khả năng chiếu sáng White của Trịnh Sở ấn vô đầu bản thân, Trịnh Thiên hoảng hốt cho tới nỗi kêu oe oe.

“Trịnh Sở, ngươi ko được bị tiêu diệt đàng hoàng đâu, ngươi ko được bị tiêu diệt đàng hoàng đâu!”, Trịnh Thiên bị nạt mang lại ko hề nhẹ nhõm, vô mồm trị đi ra những tiếng lẽ bất lương.

Đúng thời điểm này, mặt mày khu đất đùng một phát lắc đem kịch liệt, thân thiện thể của người xem xuất hiện cũng theo dõi này mà loạng choạng.

Một tiếng nói lãnh đạm kể từ vô huyệt động truyền đến: "Trịnh Sở, ngươi dám gϊếŧ em trai ngươi, thực sự tâm thuật gian ác mà”.

Vừa dứt tiếng, một luồng khí kình đẩy đà lao trực tiếp vô khu vực Trịnh Sở.

Nghe thấy tiếng nói lãnh đạm này, vẻ khϊếp hoảng hốt bên trên mặt mày Trịnh Thiên ngay lập tức bặt tăm, hắn tớ hưng phấn nói: “Bố, sau cùng tía cũng xuất hiện tại rồi, sau cùng tía cũng xuất hiện tại rồi”.

Trong lòng hắn tớ vô cùng khích động, chỉ việc Trịnh Bất Phàm xuất hiện tại, mặc dù rằng thủ đoạn của Trịnh Sở sở hữu cao siêu cho tới đâu, đến thời điểm này cũng cần bị tiêu diệt.

Nhìn vô vẻ mặt mày hưng phấn của Trịnh Thiên, Trịnh Sở ko thèm điểm xỉa cho tới tiếng của Trịnh Bất Phàm, anh ấn tay vô đầu Trịnh Thiên một cơ hội dứt khoát.

“A!”, Trịnh Thiên ko vui vẻ được bao lâu ngay lập tức cảm nhận thấy bên trên người truyền cho tới một đợt đau nhói, đợt đau này khiến cho hắn tớ dẻo quẹo té xuống khu đất, mặt mày lòi ra vẻ thống cực khổ, toàn bộ cơ thể điên loạn lăn lóc lộn bên trên khu đất.

Ầm ầm.

Khi Trịnh Thiên đang được lăn lóc lộn, luồng khí kình đẩy đà đã đi vào trước người Trịnh Sở.

Vẻ mặt mày Trịnh Sở điềm tĩnh, anh ko hề sở hữu chút hoang mang và sợ hãi băn khoăn sợ: “Trịnh Bất Phàm, ông sở hữu chút sức khỏe này thôi sao?”

Xem thêm: nhập thuỵ chỉ nam

Vừa dứt tiếng, luồng khí kình đẩy đà đùng một phát tan tan trở thành bầu không khí tan vô hư hỏng vô.

Anh không tồn tại chút thiện cảm này với những người tía này.

Từ nhỏ cho tới rộng lớn ông tớ ko hề mang lại u con cái anh một chút ít tình thương này, cho tới sau cùng nhẹ nhõm dạ cả tin cậy nghe theo dõi tiếng của Lại Mộng Linh và Trịnh Thiên, xua đuổi u con cái anh thoát ra khỏi ngôi nhà chúng ta Trịnh Vân Châu.

Nếu ko cần là để ý cho tới sĩ diện ở trong nhà chúng ta Trịnh, hoảng hốt rằng tiếp tục không tồn tại khuôn mẫu căn Nhà biệt thự ở TP. Hồ Chí Minh Giang Nam.

Trịnh Bất Phàm bước thoát ra khỏi huyệt động với vẻ mặt mày âm u.

Dường như sở hữu một luồng bầu không khí mạnh mẽ và tự tin đang được xoay xung xung quanh ông tớ, mái đầu thâm tự động hóa cất cánh tuy nhiên không tồn tại bão.

“Trịnh Sở, ngươi và u ngươi là đồ dùng thấp hèn”, giọng của Trịnh Bất Phàm vô cùng lạnh nhạt, ông tớ nhìn Trịnh Sở với vẻ ngán ghét bỏ.

Năm bại liệt u Trịnh Sở chẳng qua loa chỉ là một trong những người chung việc ở trong nhà chúng ta Trịnh, Trịnh Bất Phàm thèm muốn vẻ đẹp nhất bại liệt nên vẫn chống bức bà tớ.

Sau bại liệt Trịnh Bất Phàm hiểu rằng u Trịnh Sở có thai, ông tớ tức giận tím mặt mày luôn luôn ham muốn đập phá vứt khuôn mẫu bầu bại liệt, sau cùng phụ thuộc vào sự kể từ chối khốc liệt của u Trịnh Sở cùng theo với tiếng thưa của ông nội, ông tớ mới nhất ko đập phá vứt Trịnh Sở.

Những tiếng này, u Trịnh Sở trước đó chưa từng thưa, này đó là những tiếng tuy nhiên đám người hầu ngôi nhà chúng ta Trịnh hoặc một vài người rộng lớn tuổi hạc vô gia tộc thưa với Trịnh Sở.

“Cho mặc dù u tôi thấp nhát tuy nhiên phẩm giá chỉ vẫn hùng vĩ rộng lớn ông ko biết từng nào lần”, Trịnh Sở giá buốt lùng nhìn vô Trịnh Bất Phàm, anh thưa tiếp: “Để trèo lên địa điểm gia chủ, ông ngay lập tức cưới Lại Mộng Linh ngôi nhà chúng ta Lại, kêu u tôi thực hiện người hầu của Lại Mộng Linh, ngày hôm nay tôi tiếp tục tính khoản nợ này với ông”.

Nghe thấy tiếng của Trịnh Sở, lửa tức giận trong tâm Trịnh Bất Phàm ngay lập tức bốc cháy, ông tớ giá buốt lùng nói: “Trịnh Sở, ngươi dám thủ thỉ với tao bởi vì thái phỏng này à, ngươi ngán sinh sống rồi sao?”

Ông tớ ko ngờ rằng Trịnh Sở dám thưa với bản thân như thế.

Trước bại liệt, Trịnh Sở làm cái gi sở hữu khuôn mẫu gan lì bại liệt.

Mỗi lượt thấy ông tớ Trịnh Sở đều cúi thấp đầu xuống.

Trịnh Bất Phàm đâu hiểu được, sở dĩ trước đó Trịnh Sở sở hữu thái phỏng như thế là chính vì u không thích Trịnh Sở và Trịnh Bất Phàm xẩy ra xung đột.

Nếu ko dựa trên tính khí nóng tính của Trịnh Sở, anh vẫn hung hăng nhiếc mắng Trịnh Bất Phàm kể từ lâu.

“Nghịch tử, ngươi đang được thử thách số lượng giới hạn của tao đó”, Trịnh Bất Phàm một vừa hai phải dứt tiếng, cành lá vô rừng cây ngay lập tức đung đem xào xạc.

Tất cả tương đối độ ẩm vô lá cây được bú đi ra bởi vì một lực rất rộng lớn và tụ hợp lại cùng nhau sẽ tạo trở thành một trái ngược bóng nước sở hữu độ cao thấp bởi vì trái ngược bóng rổ.

Còn những cành lá bại liệt sau khoản thời gian bị bú không còn nước thì thô héo, thất lạc mức độ sinh sống.

Xem thêm: thần hào từ thi đại học sau bắt đầu

Thấy thủ đoạn tuy nhiên Trịnh Bất Phàm đua triển đi ra, đám người vô gia tộc ngôi nhà chúng ta Trịnh lòi ra vẻ mặt mày quá bất ngờ.

“Chủ ngôi nhà thành công xuất sắc ước vô cảnh giới phân phối thần rồi sao?”

“Chủ ngôi nhà ko hổ là gia chủ tuy nhiên, tài năng khác người như vậy”.