truyện chú hàng xóm là chồng em

chu-hang-xom-la-chong-em

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: truyện chú hàng xóm là chồng em

“Chia tay lên đường, tôi ngán em rồi!”

“Minh Trí, anh… anh một vừa hai phải rằng gì thế?”

“Tôi bảo chia ly đi! Em bị nghễnh ngãng à?”

Diệp Linh An nom chàng trai đứng trước mặt mày, không đủ can đảm tin yêu vô những gì tôi vừa nghe được. Đến lần cô nhằm thông tin chia ly sao? Con u nó! Cô và cậu tao mới chỉ thân quen nhau vừa được một mon thôi mà?

Linh An và Tô Minh Trí học tập và một ngôi trường ĐH. Cô học tập khoa Kinh Tế, còn cậu tao học tập khoa Công Nghệ Thông Tin. Cậu tao là đàn anh, rộng lớn cô một khóa. Hai người bắt gặp nhau vô một trong những buổi gặp mặt văn nghệ trong những khoa vô ngôi trường.

Ừ thì loại như trúng giờ sét mối tình, một vừa hai phải bắt gặp vẫn mến. Đứng cạnh nhau một khi, thì thầm cùng nhau vài ba tía câu, rồi nhì người lẫn nhau số điện thoại thông minh, về cho tới ngôi nhà nhắn tin yêu, đoạn phim Gọi hụ hí cả bữa tối, thế là tiến bộ cho tới yêu thương.1

Nhưng nhưng mà yêu thương nhau nhanh chóng thì chia ly cũng nhanh chóng quá đi!

“Tại sao lại chia ly hả?” Linh An hếch mặt mày lên căn vặn Minh Trí.

Rõ ràng mới mẻ tía ngày hôm trước, nhì người còn lên đường coi phim, thức ăn rất rất hạnh phúc. Vậy nhưng mà thời điểm hôm nay một vừa hai phải mới mẻ tan học tập, cậu tao vẫn chạy cho tới lần cô rằng lời nói chia ly.

Xem với tức ko chứ? Linh An cần căn vặn mang lại rõ ràng lí tự mới mẻ được!

“Tôi với bạn nữ vừa rồi. Phiền em chớ treo bám theo dõi tôi nữa!”

Minh Trí một vừa hai phải rằng một vừa hai phải lấy điện thoại thông minh đi ra, banh hình cậu tao chụp cộng đồng với cùng 1 cô nàng không giống. Linh An một vừa hai phải nom đã nhận được đi ra người phụ nữ cơ. Còn ai ngoài Trình Yến Ly - cô hotgirl một vừa hai phải mới mẻ gửi cho tới khoa Kinh Tế của ngôi trường cô, đang được có tiếng từng social dạo bước mới gần đây nữa. Cô nom bức hình vô điện thoại thông minh Minh Trí nhưng mà cười cợt khẩy. Cũng thân thiện thiết quá đi! Tay ôm tay ấp, khuôn mặt mày thì kề sát lại vô nhau. Ôi trời, ko biết cái brand name này vẫn dấm dúi cắm mang lại Linh An một cặp sừng rộng lớn kể từ lúc nào nữa?

Mấy trả các bạn của cô ấy từng cảnh cáo cái brand name Minh Trí này là loại công tử móc hoa, thế nhưng mà Linh An với chịu đựng nghe đâu? Ừ thì cậu tao cũng khá được kiểu phiên bản mặt mày đẹp nhất trai, thì thầm lại vui nhộn. Ấy thế nhưng mà cô mới mẻ say như điếu đổ!

Say thì say, tuy nhiên người tao vẫn mong muốn “đá” thì Linh An cũng ko thèm tiếc. Chia tay thôi với kiểu quái ác gì kinh gớm? Không thân quen anh này thì thân quen anh không giống.

Xem thêm: re quy re hien

Nghĩ thế, cô quát lác lớn:

“Được, anh cút lên đường mang lại khuất đôi mắt tôi. Sau này chớ với mếu máo khẩn khoản nài đề nghị trở về.”

“Đứng ở này mà mơ lên đường.” Minh Trí cười cợt khinh thường khỉnh, rồi xoay gót rời lên đường.

Linh An ko thèm trở về nom theo dõi cậu tao. Cô nhún nhẹ nhàng vai như một vừa hai phải buông bỏ được viên nợ, rồi rảo bước tiến về phía ngược lại.

Nói là không tồn tại gì, tuy nhiên Linh An vẫn cảm nhận thấy tức. Cô với gì thất bại xoàng xĩnh con cái nhỏ hotgirl cơ chứ? Vậy nhưng mà Tô Minh Trí lại vứt cô theo dõi nó.

“Này, Diệp Linh An…”

Chợt ở phía đằng sau với ai cơ gọi thương hiệu cô. Tâm trạng của Linh An ko được chất lượng tốt, làm cái gi phân biệt được giọng của ai? Cô dè chừng cái brand name trời tiến công cơ trở về nhằm trêu trọc bản thân, bèn xoay phắt người lại, vung tay ném cất cánh quyển bong dày về phía đứa ở phía trước…

Bốp! Trúng phóc!

“Con u nó, em lại giở thói điên gì vậy?”

Người con trai cơ ✓út nhẹ nhàng sinh sống mũi, khuôn mặt mày anh tuấn nhăn nhó vì như thế đau nhức. Hắn quan sát về phía Linh An, mặt mày trợn trừng như mong muốn ăn tươi tắn nuốt tươi cô.

Linh An nuốt nước miếng, đôi mắt tròn trặn xoe nom Hứa Ngụy Phàm đang di chuyển về phía bản thân. Cô bất giác thụt lùi lại, tuy nhiên khẩu khí vẫn rất rất mạnh:

“Ể, ông chú già… chú cho tới trên đây làm cái gi hả?”

Xem thêm: nưa la duong mat nua dau thuong

“Đến đón em về ngôi nhà. À ừm… Diệp Linh An! Đã bảo em từng nào lượt rồi, ko được gọi tôi là ông chú nữa, với biết chưa?” Hắn đùng một cái rộng lớn giờ, bước đi càng nhanh chóng dần dần về phía cô. Chưa nhằm Linh An kịp phản xạ tăng vẫn bế bổng cô lên, lên đường nhanh chóng về phía cái Audi white color đang được đậu ngay gần cơ.

“Thả đi ra, chú già cả thả em đi ra nào…” Cô đấm mạnh nhập vai hắn, tuy nhiên chẳng phải hấn gì. Linh An bất lực nom thương hiệu con trai cơ nhét bản thân vô vào xe pháo, cẩn trọng sở hữu chão tin cậy lại rồi phóng lên đường ngoài cơ.

Ngày quái ác quỷ gì thế này? Đúng là bắt gặp trúng vỏ dưa, giẫm luôn luôn vỏ dừa mà!