tình yêu thầm kín truyện chữ

Về cho tới căn nhà, Tang Trĩ thay đổi dép, ngồi về vị trí cũ.

Tang Vinh và Lê Bình vẫn đang được ở phòng tiếp khách, tuy nhiên lại ko rằng câu nói. này. Một người đang được coi truyền ảnh, người sót lại đang được xem sách. Trong chống chỉ còn giờ kể từ truyền ảnh,quá khác lạ đối với bầu không khí náo nhiệt độ ban nãy.

Bạn đang xem: tình yêu thầm kín truyện chữ

Lê Bình coi cô, thuận mồm nói: “Về rồi đó à?”

Tang Trĩ với lấy trái ngược quả cà chua nhập chén bát trái ngược cây, cho vào mồm. Cô toá áo khóa ngoài, thưa: “Đến cổng tè khu vực anh ấy bảo con cái lên lên đường.”

Lê Bình gật đầu, ko rằng tăng gì nữa.

Tang Trĩ ăn trái cây, đôi mắt hòn đảo qua quýt hòn đảo lại đằm thắm nhị người. Cô cảm nhận thấy Đoàn Gia Hứa thể hiện rất hay, cảnh giác hé lời: “Ba! Mẹ! Hai người thấy thế nào?”

Ánh đôi mắt Lê Bình vẫn thiên về phía tivi: “Cái gì thế nào?”

“Nhiều năm ko gặp gỡ rồi,” Tang Trĩ nhỏ tiếng nói, “Bây giờ gặp gỡ anh ấy rồi, cũng hàn ôn song câu, thái phỏng của nhị người dân có thay cho thay đổi 1 chút nào không?”

Tang Vinh cười cợt nói: “Thằng nhỏ xíu là kẻ chất lượng.”

Tang Trĩ vội vàng vàng phụ họa: “Đó cơ, anh ấy rất hay nhưng mà.”

“Rất xuất sắc ưu tú, mặt mũi nào thì cũng chất lượng cả. Lúc cậu ấy còn học tập ĐH, mặc dù ko gặp được bao nhiêu lượt, tuy nhiên cũng thấy được đứa trẻ con này rất rất với chi phí trang bị.” Ánh mắt Tang Vinh vẫn bịa bên trên cuốn sách, tiếng nói hòa ái vô nằm trong, “Nhiều năm như vậy thằng nhỏ xíu chỉ mất 1 mình cứng cáp cũng chẳng dễ dàng và đơn giản gì.”

Tang Trĩ tạm dừng, toan rằng gì cơ.

Tang Vinh ko rằng gì tăng, đùng một cái trả chủ thể, cười: “Trước cơ ba cũng nghe u con cái rằng rồi, lượt trước tiên con cái gặp gỡ Đoàn Gia Hứa đang được khóc toáng lên ko biết xấu xa hổ gì không còn.”

Lê Bình cười: “Làm u còn tưởng bị làm thế nào, té ra là ham muốn trêu A Diên.”

Đột nhiên nhắc cho tới chuyện này, Tang Trĩ cũng thấy tương đối thất lạc mặt: “Vậy mới nhất là trẻ con con cái chứ.”

“Dạo này hoặc lưu giữ lại chuyện hồi xưa, khi con cái còn nhỏ, đằm thắm thể ko được khỏe mạnh mang lại lắm.” Tang Vinh cấp cuốn sách nhập tay lại, như đang chìm nhập hồi ức, “Mấy ngày đầu ko nên không phù hợp thìa là vạc bức. Ba và u con cái ngày nào thì cũng nên thay cho nhau chạy cho tới khám đa khoa, coi con cái cứ khóc mãi ko ngớt, khóc mà đến mức không hề mức độ nhưng mà khóc tiếp nữa.”

Lê Bình cũng tắt truyền ảnh lên đường.

“Ba u biết con cái không dễ chịu, tuy nhiên lại ko làm cái gi được. Anh con cái khi ấy vẫn còn nhỏ, ko sướng lắm Khi với con cái, nó hãi với con cái rồi, thân phụ u tiếp tục không thương nó nữa.” Tang Vinh một vừa hai phải cười cợt một vừa hai phải rằng, “Nó còn viết lách nhập tuột tuần là, thà nhập căn nhà nuôi một con cái chó còn rộng lớn đứa em gái này.”

Tang Trĩ nghe vậy tức lắm.

Không ngóng cô lên giờ, Tang Vinh rằng tiếp: “Nhưng khi con cái nhập viện, nó ko được gặp gỡ con cái thì ngày nào thì cũng nên bám theo đuổi thân phụ u cho tới khám đa khoa. Ba muốn trêu thằng nhóc, căn vặn nó hoặc là vứt con cái lên đường nhé còn giúp nó khóc lên khóc xuống.

“...” Tang Trĩ liếm môi, “Sao đùng một cái lại nhắc cho tới chuyện này chứ.”

“Nghĩ lại thấy vi diệu thiệt đấy, cảm hứng như chuyện mới nhất ngày ngày hôm qua vậy.” Tang Vinh rằng, “Mà giờ đây, cả nhị bằng hữu đang được ham muốn kết duyên rồi.”

Tang Trĩ cùng quẫn bách: “Con còn nhỏ nhưng mà.”

Tang Vinh khẽ thở dài: “Chỉ Chỉ, thân phụ không thích cai quản con cái quá chặt, tiếp tục không bởi vì thế ĐK căn nhà tất cả chúng ta cũng tạm thời được nhưng mà khinh thường người không giống. Làm thân phụ u ấy à, thân phụ luôn luôn cảm nhận thấy chẳng với ai xứng được với đàn bà bản thân cả, bất kể là ai chắc chắn rằng thân phụ cũng tiếp tục soi rời khỏi được điểm ko chất lượng.”

“...”

“Nhưng cũng nên rằng, thân phụ hãi Chỉ Chỉ của thân phụ nên Chịu khổ sở.” Tang Vinh nói,”Không nỡ nhằm con cái trở ngại, không thích những tháng ngày về sau của con ko hạnh phúc, đấy là điều nhưng mà thường ngày thân phụ đều trằn trọc.”

Cổ họng Tang Trĩ như nghẹn lại.

“Ba đơn thuần người thông thường, cũng tâm lý tựa như biết rất nhiều người cha khác.” Tang Vinh rằng, “Hi vọng con cái thân phụ thuận buồm xuôi bão, cả đời hạnh phúc bình an.”

Tang Trĩ rằng khẽ: “Con biết.”

“Ban đầu tính gạt con cái, tuy nhiên hãi về sau con cái biết sẽ không còn sướng, tiếp tục trách cứ ba mẹ.” Tang Vinh vứt kính xuống, rằng nhỏ: “Hôm ni thân phụ đang được rỉ tai với Đoàn Gia Hứa rồi.”

“...” Tang Trĩ sửng bức há hốc mồm.

“Ba rước toàn bộ những phiền lòng trằn trọc của tớ rằng với cậu ấy. Những lời này, với tư cơ hội là kẻ bề bên trên, hoàn toàn có thể tiếp tục thực hiện cậu tổn hại. Nhưng chính bạn dạng đằm thắm cậu ấy cũng nên suy tính mang lại cảnh giác về sau này của hai đứa.” Tang Vinh rằng, “Có lẽ con cái tiếp tục nghĩ về là, yêu thương đàng nhưng mà thôi, quản nhiều thế làm cái gi. Nhưng nếu mà ko tương thích, thân phụ thấy —”

“...”

“Hai đứa vẫn sớm chia ly là cực tốt.”

Lời này một vừa hai phải dứt, cả căn chống chìm ngập trong im thin thít.

Tang Trĩ cũng nắm chắc ý nhị người.

Có lẽ là hãi cô ko sướng, nhị người sẽ không còn một mực phản đối, chỉ nói không giã trở thành tuy nhiên sẽ không còn làm cái gi ngăn ngừa. Nhưng loại thân phụ u ham muốn, đại khái là nhị người cứ kết thúc giục nhập lặng lẽ.”

Tang Trĩ thời điểm hiện nay mới nhất lên tiếng: “Đúng là con cái, trước ni ko hề Chịu được khổ sở.”

“...”

“Bị thân phụ u mắng vài ba câu đang được thấy ko sướng, trang bị ham muốn ăn nhưng mà ko ăn được cũng không sướng, không trở nên xay cho tới móng tường sẽ không còn Chịu thực hiện những chuyện không quí.” Tiếng Tang Trĩ rất rất nhẹ nhàng, “Cho nên, chính vì cảm nhận thấy ở bên cạnh anh ấy rất rất hạnh phúc, ko hề vất vả 1 chút nào, mới nhất rằng chất lượng về anh ấy trước mặt mũi thân phụ u.”

Lê Bình xoa đầu cô ko rằng gì.

“Con còn đang được học tập ĐH, ko bàn tơi chuyện kết duyên gì này được.” Tang Trĩ rằng, “Còn nhiều thời hạn như vậy, con cái tiếp tục thông thường xuyên dẫn anh ấy về nhằm thân phụ u gặp gỡ, nhằm thân phụ u hiểu anh ấy.”

Tang Vinh coi cô, trang nghiêm đáp ứng nhu cầu.

“Con ko xay thân phụ u nên tiêu thụ anh ấy, nên quí anh ấy ngay lập tức tức khắc.” Tang Trĩ thở hắt rời khỏi, “Con chỉ ham muốn mang lại thân phụ u thấy, ko cần thiết quá nhằm ý tới chuyện căn nhà anh ấy, chính vì đấy là việc anh ấy không tồn tại quyền lựa chọn.”

“...”

“Những loại không giống, thân phụ u với chủ kiến cũng ko có gì.” Tang Trĩ rằng, “Chỉ riêng rẽ đặc điểm này, van thân phụ u vô tư với anh ấy một chút ít.”

Cuộc hội thoại của thân phụ người bị Tang Diên cắt theo đường ngang.

Tang Trĩ tương đối buồn phiền, về chống. Cô ngồi ngây người bên trên nệm, lưu giữ tới phản ứng ban nãy của Đoàn Gia Hứa, từng loại tâm lý láo độn cứ quấn vào nhau.

Ngồi thiệt lâu, Tang Trĩ sụt sịt mũi, gọi Smartphone mang lại Đoàn Gia Hứa.

Bên cơ ngay lập tức tức khắc nhận máy, ngữ khí vẫn như bình thường: “Sao thế?”

Tang Trĩ ôm gối phía trên nệm. Cô rũ mi, ánh mới nhất rớt vào hư vô, nhất thời ko biết rằng gì, nửa giờ sau vẫn không nói.

“Sao ko rằng gì?” Giọng Đoàn Gia Hứa vẫn thong dong: “Không cảnh giác ấn sai à?”

Lúc này Tang Trĩ mới nhất nói: “Không nên.”

Đoàn Gia Hứa ko căn vặn nữa, khẽ cười cợt, rằng sang trọng chuyện khác: “Em lên đường gia sư cũng rất được khá đấy nhỉ. Cái hồng bao này nặng nề ko không giống gì viên gạch ốp.”

“Nào với phô trương vì vậy.”

“Lần sau anh cũng tặng em một chiếc nhé!” Đoàn Gia Hứa rằng đùa: “Là anh quên mất, tuổi hạc của Chỉ Chỉ căn nhà tất cả chúng ta vẫn được trao mừng tuổi.”

Tang Trĩ không tồn tại tâm lý đùa với anh. Nghe giọng điệu như không tồn tại chuyện gì của anh ý, tâm lý cô càng bung bét. Cô ko bởi dự nữa, hỏi: “Hôm nay cứng cáp thân phụ em với rỉ tai với anh.”

Đầu chão mặt mũi cơ thông thoáng yên tĩnh tĩnh.

Rất thời gian nhanh Đoàn Gia Hứa đang được nói: “Thật rời khỏi cũng không tồn tại gì.”

“Em nghe thân phụ rằng rồi.” Tang Trĩ ko biết rõ ràng Tang Vinh đang được rằng những gì, chỉ đành rằng một câu: “Anh chớ ko sướng nhé.”

“Em nghĩ về lên đường đâu vậy, sao anh lại ko sướng.” Đoàn Gia Hứa rằng, “Không nói gì ko chất lượng đâu nhưng mà, thân phụ u em thường rất chất lượng, chỉ rằng với anh vài ba điệu hai người phiền lòng thôi.”

Tang Trĩ nhỏ giọng hỏi: “Vậy thân phụ u em rằng gì?”

“Kiểu như thể, thấy tuổi hạc anh rộng lớn, hãi em ra bên ngoài tiếp tục thất lạc mặt mũi.”

“...” Tang Trĩ nhíu mi, “Anh trang nghiêm một chút ít được ko, em trang nghiêm căn vặn anh đấy.”

“Chú dì rằng thật nhiều.” Đoàn Gia Hứa cười cợt, “Em căn vặn như vậy anh cũng ko biết em căn vặn câu này.”

Rõ ràng không thích rằng.

Anh không thích rằng, Tang Trĩ cũng ko xay căn vặn nữa.

Tâm trạng của cô ấy tụt xuống bớt, rằng năng lộn xộn: “Dù sao em cũng không thích anh buồn. Ba u em chẳng qua quýt là, luôn luôn coi em là trẻ con con cái, hãi em gặp gỡ phải người ko chất lượng tương đương anh trai em... Nếu thay đổi lại là kẻ nhưng mà thân phụ u ko biết với khí còn rằng nhiều hơn nữa. Hơn nữa, những điều thân phụ u rằng ko nên tâm lý của em đâu.”

Đoàn Gia Hứa: “Ừm.”

“Còn với, chuyện của thân phụ anh, mặc dù người tao rằng thế nào thì cũng ko tương quan cho tới anh, anh chớ nhằm ý.” Tang Trĩ ko chất lượng yên ủi người không giống, chỉ mất thể nghĩ gì rằng nấy, “Em tiếp tục rỉ tai với thân phụ u...”

“Anh biets nhưng mà.” Đoàn Gia Hứa rằng, “Đừng rằng với thân phụ u, khan hiếm vừa mới được khi về nhà nghịch ngợm, yên tĩnh tâm trong nhà với thân phụ u nghỉ dưỡng, chớ nhằm bản thân ko sướng.”

“...”

“Đừng phiền lòng,” giờ Đoàn Gia Hứa rất rất khẽ, như đang được thì thì thầm ngay lập tức mặt mũi tai cô, “Để anh tâm lý tăng một chút ít.”

Tang Trĩ sững sờ, ham muốn căn vặn anh đang được nghĩ về gì thì nổi tiếng gõ cửa ngõ chống, là giờ của Tang Diên: “Mẹ nấu nướng canh, kêu em rời khỏi húp.”

Cô coi rời khỏi, vô thức đáp ứng: “Vâng ạ.”

Đoàn Gia Hứa cũng nghe thấy: “Đi húp canh lên đường, chớ nhằm quý khách ngóng.”

Tang Trĩ trầm khoác, cũng ko biết hé mồm tiếp thực hiện tụt xuống, chỉ dạ một giờ rồi tái diễn câu ban nãy: “Vậy anh chớ buồn đấy nhé!”

Chờ Tang Trĩ lên đường húp canh kết thúc, tiến công răng rửa ráy về chống đã và đang muộn. Cô nhảy Smartphone,hé Wechat. Do dự hồi lâu mới nhất nhảy hành lang cửa số chat chit của Đoàn Gia Hứa: [Ban nãy anh rằng tâm lý là tâm lý chuyện gì cơ?]

Cứ nhằm thế mãi ko gửi lên đường.

Rồi Tang Trĩ xóa toàn cỗ lời nhắn, thay đổi trở thành nhị chữ: [Ngủ ngon.]

Cô tắt đèn, lên nệm ở, thắc mắc ban nãy vẫn không ngừng nghỉ xung quanh quẩn nhập đầu.

Để anh tâm lý tăng một chút ít.

Suy nghĩ về tăng một chút ít.

Suy nghĩ về.

Tang Vinh và Đoàn Gia Hứa đều rằng với chuyện cần thiết phiền lòng.

Là phiền lòng gì chứ?

Vấn đề tuổi thọ, hoặc là chuyện của thân phụ anh?

Nhưng nhị đặc điểm này đều ko chẳng thể thay cho thay đổi được, Vậy thì chỉ từ một, ĐK tài chính của Đoàn Gia Hứa.

Nhưng anh cũng đâu tính là túng thiếu đâu.

Bây giờ hoàn toàn có thể ko mua sắm được căn nhà, tuy nhiên tích canh ty tăng bao nhiêu năm, rồi cô cùng đi thực hiện mò mẫm chi phí, ham muốn mua sắm cứng cáp cũng ko nên yếu tố gì rộng lớn.

Vậy Đoàn Gia Hứa tâm lý điều gì?

Cũng hoàn toàn có thể là...

Tang Trĩ xay bản thân ko được tâm lý tiếp nữa.

Ngẩn người coi xà nhà, hốc đôi mắt Tang Trĩ cay cay, đùng một cái cảm nhận thấy ko thở nổi. Cô ngồi dậy, giọt nước đôi mắt đang được chực trào cũng trở thành xay ngược về bên.

Lúc này trên đây, từng kiên toan đều trở thành thất lạc phương phía.

Kỳ thiệt,Tang Trĩ cảm nhận thấy một ngày nay cơ thân phụ u bản thân tiếp tục thay cho thay đổi tâm lý. Nhưng trước đôi mắt cô buồn vì thế ko biết nên làm thế nào chứ không thật lo lắng chuyện thân phụ u ko cỗ vũ.

Cô tương đối thắc mắc mang lại Đoàn Gia Hứa.

Tang Trĩ nắm chắc rằng, anh rất rất nhằm ý chuyện này.

Bởi vậy nên tiếp tục luôn luôn tâm lý, tiếp tục căn vặn cô, tiếp tục nhận định rằng cô nằm trong đề ý. Dù chủ yếu cô đang được rằng rất rõ ràng ràng với anh, chuyện này sẽ không tương quan gì cho tới anh cả.

Nhưng anh vẫn tiếp tục thấy tự động ti.

Những tâm lý như cắm rễ nhập đầu cô, hăn đâu thể thay cho thay đổi được thực sự cơ chứ.

Tang Trĩ thắc mắc, sau cuộc rỉ tai với Tang Vinh và thời điểm hôm nay, anh hoàn toàn có thể tiếp tục tự động thấy bạn dạng đằm thắm bản thân chẳng rời khỏi gì.

Có bị áp lực nặng nề tư tưởng không?

Có vì thế cảm kích trước đó được Tang Vinh giúp sức nên có thể nhượng bộ?

Có kể từ vứt luôn luôn dự định ham muốn ở mặt mũi cô?

Xem thêm: hai lần bao dưỡng

Thực sự toan kể từ vứt ư?

Tang Trĩ mím môi thiệt chặt, với nén lại sự nghẹn ngào nhập cổ, lại bắt điện thoại lên, ham muốn rằng gì cơ với anh, không thích anh buồn, ko muộn anh cứ canh cánh chuyện này.

Lúc này trên đây Tang Trĩ thấy bản thân vô nằm trong nhỏ nhỏ xíu, vô nằm trong bất lực.

Tang Trĩ cảm nhận thấy cả đời này bản thân hoàn toàn có thể đối chất lượng với anh, mong muốn anh đừng vì những chuyện nhập quá khứ nhưng mà buồn buồn bực, vì thế những chuyện ko quan trọng nhưng mà bị tổn hại.

Nhưng lượt này, vì thế cô, anh mới phát tổn hại.

Cô lờ đờ rãi buông Smartphone xuống.

Tang Trĩ tâm lý mien man, đùng một cái lưu giữ cho tới.

Đoàn Gia Hứa đứng bên dưới lầu căn hộ, trang nghiêm cảnh giác diễn tả tình ý của mình. Ánh đôi mắt anh được nhuộm vị đèn đàng, nhị tay ôm hoàn hảo lấy cô, dịu dàng thơm lên trán cô.

Sau cơ, khôn cùng lưu luyến nói: “Ừm, anh cũng tương đối quí em.”

Sáng sớm ngày tiếp theo, Tang Trĩ đã trở nên Lê Bình lôi lên đường thăm hỏi bọn họ sản phẩm. lõi cô không tập trung, Lê Bình cũng ko miễn chống, mò mẫm bừa một nguyên nhân nhằm cô về trước.

Đi thoát ra khỏi căn nhà bọn họ sản phẩm, Tang Trĩ ngay lập tức cho tới mò mẫm Đoàn Gia Hứa.

Vì mồng 7 nên lên đường công tác làm việc nên Đoàn Gia Hứa cũng ko toan ở lại trên đây quá lâu, đang được bịa vé máy cất cánh, tối ni tiếp tục về cho tới Nghi Hà.

Thần sắc Đoàn Gia Hứa vẫn ko bất biến, tựa như ko hề bị tác động.

Tang Trĩ còn luôn luôn mồm nhắc anh đứng ko sướng. Anh bày rời khỏi cỗ dạng hạnh phúc, nói: “Sao coi em tương đương rủ trẻ con con cái thế?”

Trước Khi lên máy cất cánh, Đoàn Gia Hứa vẫn đang còn rốn lại nhằm trấn an cô vài ba câu: “Em cứ ở lại qua quýt năm mới tết đến, nghịch ngợm mang lại thỏa quí rồi hãy về ngôi trường.”

Tang Trĩ ko yên tĩnh lòng gật đầu: “Vâng ạ.”

“Chắc nên thất lạc bao nhiêu mon.” Đoàn Gia Hứa cười cợt rằng, “Đừng vì thế lưu giữ anh nhưng mà rên sướng đấy nhé!”

Tang Trĩ coi anh chằm chằm, môi mấp máy ham muốn rằng gì cơ tuy nhiên lại hãi không có được đáp án như cô ham muốn. Chỉ hoàn toàn có thể trầm khoác, gật đầu.

Tang Trĩ ko biết bản thân đang được phiền lòng điều gì. Nhưng cô không đủ can đảm căn vặn, hỏi anh đang được nghĩ về chuyện gì. Cô thấy stress vô nằm trong, cô nghĩ về chỉ cần mình ko căn vặn thì vẫn phát triển giữ vị hiện trạng này.

Đột nhiên cô cảm nhận thấy bản thân rất rất bi quan tiền. Sao cứ nên nghĩ về cho tới trường hợp xấu xa nhất. Càng nghĩ về nhiều càng như nạt bản thân.

Nếu Đoàn Gia Hứa thực sự nghĩ về ngợi thì giờ đây tiếp tục không tồn tại thái phỏng vậy đâu.

Có nhiều khi, chỉ vì thế nghĩ về nhiều nhưng mà chuyện nhỏ xíu cũng trở thành vĩ đại. Sau Khi Đoàn Gia Hứa về Nghi Hà, việc làm bộn bề, cũng tương đối ít tương tác được với Tang Trĩ.

Chuyện này còn có vẻ rất rất thông thường tuy nhiên lại ko được thông thường mang lại lắm.

Cuối năm, Đoàn Gia Hứa cũng thông thường xuyên nên tăng ca, rất rất tất bật. Thỉnh thoảng cô gọi mang lại anh nhưng mà anh ko bắt bắt mi ngay lập tức, cô cũng ko thấy có yếu tố gì.

Nhưng thời điểm hiện nay, nhập đầu cô vẫn luẩn quẩn câu “Anh tiếp tục tâm lý thêm”. Cảm giác bổn chồn cứ tụ tập lại, như trái ngược bóng không ngừng nghỉ được tăng tương đối, chỉ chực ngóng nổ tung.

Anh lại còn vì vậy.

Tang Trĩ nghĩ về, với nên anh trách cứ cô ko.

Có nên đang được ham muốn tách rời khỏi không?

Đêm ấy, Tang Trĩ ko thể ngon giấc.

Cô gặp gỡ một cơn ác chiêm bao.

Mơ thấy Khương Dĩnh lại cho tới mò mẫm cô, nói: “Các người chia ly rồi à? Mà cũng ko có gì, Đoàn Gia Hứa sẽ không còn thấy khổ sở sở đâu, anh ấy mong chờ cô tiếp tục tìm ra người chất lượng rộng lớn bản thân.”

Mơ thấy hôm cơ cô ko nhập nhà bếp canh ty u, nhận ra Đoàn Gia Hứa và Tang Vinh rỉ tai cùng nhau, nhập nháy đôi mắt nụ cười cợt của anh ý cứng đờ.

Mơ thấy Đoàn Gia Hứa cười cợt tự động giễu: “Sợ em nhằm ý.”

Mơ thấy anh cười cợt nói: “Ba u em đều là kẻ chất lượng. Chú dì đã hỗ trợ anh như vậy, anh ko thể thực hiện chuyện với lỗi với bọn họ được.”

Các hình hình họa cứ xen kẽ nhập nhau, như hỏng như thực. Cuối nằm trong, Tang Trĩ mơ thấy tối hôm cơ, anh không sở hữu và nhận bao kì xì của cô ấy, thấp giọng nói: “Hay là gạt bỏ.”

Ngay tức khắc, Tang Trĩ hé nhị đôi mắt, tỉnh lại ngoài niềm mơ ước.

Tang Trĩ ôm ngực, trí nhớ trống rỗng trống rỗng, cảm hứng miệt mài đem vẫn ko qua quýt lên đường. Cô nhất thời ko thể lưu giữ được tôi đã mơ thấy gì, ko thể lưu giữ rời khỏi nổi.

Một khi lâu sau.

Cảm giác trống rỗng trống rỗng dần dần xâm cướp khung hình cô, Tang Trĩ túm chăn, nước mắt đột nhiên rơi xuống, ko kìm được những giờ nghẹn ngào. Lại hãi thân phụ u nghe thấy, cô chỉ hoàn toàn có thể cố nhưng mà nén lại.

Tang Trĩ bắt Smartphone ham muốn gọi mang lại Đoàn Gia Hứa.

Nhưng coi giờ, động tác của cô ấy tạm dừng, góc nhìn vẫn vô hồn, khóa screen.

Không biết qua quýt bao lâu.

Tang Trĩ vệ sinh nước đôi mắt, lại hé Smartphone, bịa chuyến cất cánh sớm nhất về Nghi Hà.

Tang Trĩ chỉ hoàn toàn có thể bịa chuyến 10h tối. Sau Khi dậy, cô rằng với thân phụ u ở ngôi trường với việc đột xuất, nên lên đường sớm rộng lớn ý định.

Ăn trưa kết thúc, Tang Trĩ chính thức nép dọn tư trang, Khi nhận ra chai sữa bên trên bệ hành lang cửa số, góc nhìn cô tạm dừng, rồi trải qua bắt lên.

Cô sụp đổ sao vào phía trong bình rời khỏi.

Đến giờ đây Tang Trĩ vẫn lưu giữ, trước cơ bản thân hoặc viết lách tâm sự vào một trong những tờ giấy má, cấp trở thành hình sao rồi cho vào trên đây.

Cô lấy nhị ngồi color tương đương nhau, cho vào túi.

Gần cho tới giờ, Tang Vinh ngóng cô rời khỏi trường bay.

Tang Trĩ tự động bản thân trải qua cửa ngõ đánh giá, rồi ngồi nhập chống ngóng, bởi dự gửi tin nhắn mang lại Đoàn Gia Hứa, tuy nhiên ngóng hồi lâu vẫn ko thấy nhắn lại.

Cô mấp máy môi, vẫn ko rằng mang lại anh biết chuyện bản thân về Nghi Hà.

Tang Trĩ thắt chão đáng tin cậy, đùng một cái lưu giữ cho tới năm bản thân lớp 10, trốn cho tới Nghi Hà mò mẫm anh. Cũng tựa như giờ đây, mau chóng bịa vé máy cất cánh.

Tất cả những địa điểm chất lượng đều bị lựa chọn thất lạc. Đây ko nên lượt trước tiên cô đi máy cất cánh, tuy nhiên là lượt trước tiên 1 mình tiếp cận điểm xa xôi như vậy.

Giả vờ vĩnh như ko hãi, vờ vịt như ko không yên tâm, fake cỗ bản thân vô nằm trong gan dạ, mặc dù thành quả với là gì cô cũng ko thấy hụt hẫng.

Chỉ ham muốn lên đường gặp gỡ anh một lượt.

Tang Trĩ thò tay vào bên trong túi, kéo ra nhị ngôi sao 5 cánh. Cô siết chặt bàn tay rồi lại buông rời khỏi, dường như đã hạ quyết tâm.

Ba giờ sau, máy cất cánh của Tang Trĩ hạ cánh. Cô lấy Smartphone rời khỏi, khởi động lại, kéo valo trở về phía cửa ngõ, đúng khi này sẽ có được Smartphone của Đoàn Gia Hứa.

Tang Trĩ bắt máy.

“Chỉ Chỉ, nghe anh trai em rằng thời điểm hôm nay em về trường?”

Tang Trĩ nhỏ giọng: “Vâng.”

“Đến điểm rồi à?” Đoàn Gia Hứa ngừng lại, “Sao ko rằng với anh?”

“Cũng ham muốn rằng,” giọng Tang Trĩ nghe man mác buồn, “Nhưng anh đâu với nhằm ý cho tới em.”

“Đợt này anh bận quá, không tồn tại thời hạn coi Smartphone chứ không hề phải không quan hoài em.” Đoàn Gia Hứa rằng, “Giờ anh cho tới trường bay, em đang được ở đâu?”

“Hàng ghế T3 cạnh lối rời khỏi.”

“Được.” Đoàn Gia Hứa nhắn dò xét, “Em ngoan ngoãn ngoãn ở đấy ngóng anh.”

Tang Trĩ ngồi bên trên vị trí, lại lấy nhị ngôi sao 5 cánh rời khỏi. Cô dụi đôi mắt, tự động rằng với bản thân, lượt này sẽ không được khóc.

Khoảng 5-6p sau, Tang Trĩ đang được thấy Đoàn Gia Hứa đang làm việc cho tới.

Đoàn Gia Hứa tiếp cận trước mặt mũi Tang Trĩ, toá áo khóa rời khỏi khoác lên trên người cô: “Ở Nam Vu lâu quá ko biết Nghi hà từng nào phỏng nữa à?”

Tang Trĩ coi anh chú ý.

Đoàn Gia Hứa nhíu mày: “Sao thế?”

Tang Trĩ gục đầu xuống, trả nhị ngôi sao 5 cánh nhập tay mang lại anh.

Thấy vậy, Đoàn Gia Hứa nhận lấy: “Cái gì đây?”

Chuyện cô vẫn luôn luôn giấu quanh kín.

Chuyện cả đời này cô không thích mang lại anh biết.

Cô thấy bản thân giờ đây không khác gì một bại tướng tá, chật vật cho tới cùng với.

Tình cảm phía bên trong này, là vấn đề tự động ti nhất của Tang Trĩ. Cô cảm nhận thấy không công vị, nên luôn luôn khiến cho quý khách nhận định rằng Đoàn Gia Hứa là kẻ đặt nhiều tình yêu rộng lớn.

Cô mong muốn anh nghĩ rằng như vậy.

Cô mong chờ anh hoàn toàn có thể theo người cả đời, ko tách ko vứt.

“Anh với lưu giữ ko, năm lớp 10 em từng 1 mình chạy cho tới Nghi Hà.” Tang Trĩ giương đôi mắt coi anh, rằng rất rất trang nghiêm, “Lúc cơ em rằng, em cho tới tìm người yêu thương qua quýt mạng.”

“Ừm. Sao đùng một cái lại nhắc cho tới chuyện này?”

“Kỳ thiệt ko nên vậy. Em ko cho tới mò mẫm tình nhân qua quýt mạng này cả.”

“...”

“Em cũng không tồn tại tình nhân qua quýt mạng.” Tang Trĩ không thích khóc 1 chút nào, cô cảm nhận thấy nước đôi mắt giờ đây rất rất yếu ớt không có tác dụng tuy nhiên ko thực hiện sao nén được sự nghẹn ngào, “Lúc cơ, em cho tới mò mẫm anh.”

Dường như không hiểu nhiều cô đang được rằng gì, Đoàn Gia Hứa ngồi xuống trước mặt mũi cô: “Gì cơ?”

“Em nghe anh trai rằng, anh với bạn nữ rồi.” Tang Trĩ không đủ can đảm coi anh, cố nhịn khóc rằng không còn, “Em trộm thẻ căn cước kể từ vị trí thân phụ u, lén mua sắm vé máy bay tiếp đây.”

“...”

“Không nên em... ko nên sau khoản thời gian lên ĐH, cho tới Nghi Hà mới nhất quí anh.” Tang Trĩ người sử dụng mu bàn tay vệ sinh nước đôi mắt, câu nói. rằng như nghẹn lại, “Em gạt anh đấy, em hãi anh thấy em...”

Em rằng mang lại anh.

Tất cả, em tiếp tục rằng anh nghe toàn bộ.

Như vậy, với nên anh tiếp tục cảm nhận thấy bạn dạng đằm thắm tôi cũng rất hay không?

Anh hoàn toàn có thể vì thế em quí anh cho tới thế nhưng mà không trở nên xấp xỉ vị câu nói. rằng của bất kì ai, cũng ko cần thiết tự động ti, chỉ việc mãi mãi ở ở bên cạnh em không?

Em quí anh, rất rất quí anh.

Từ rất rất lâu rồi, lâu cho tới bảy năm.

Từ lúc còn nhỏ, cho tới giờ đây, thậm chí còn là sau này – đều ham muốn với anh ở bên cạnh.

Tang Trĩ hoàn toàn có thể xác minh rằng – bản thân ko thể quí một ai không giống như vậy.

Lần trước tiên nhập đời Đoàn Gia Hứa thấy luýnh quýnh như vậy.

Anh ko biết bản thân nên phản xạ rời khỏi sao.

Hầu kết anh tăng lên và giảm xuống, rồi như hiểu rời khỏi điều gì. Anh cúi xuống, lờ đờ rãi mở ngôi sao rời khỏi, thấy được sản phẩm chữ viết lách tay cũ kĩ còn khắc ghi.

Vô nằm trong non nớt, vô nằm trong ngây ngô.

—— "Mặc mặc dù không thích quá nhận, tuy nhiên nghe đâu mình yêu thích một người thất lạc rồi. 2009. 11. 05 "

—— "Anh ấy thương hiệu là Đoàn – Gia – Hứa. 2009. 11. 05 "

Xem thêm: truyện hot net

Anh với tin cậy không?

Lúc cơ em còn ko biết thương hiệu tên tuổi anh là chữ này.

Đã quí anh rồi.