quan hệ thế thân chap 82

----------------------------------------------------

Dâu tây đem vị ngọt.

Bạn đang xem: quan hệ thế thân chap 82

Hạ Dương nhìn thiếu hụt niên trước mặt mày, khẽ lại ngay gần đợt nữa tựa hồ nước như mong muốn hít tiếp. Bất vượt lên trên Tần Chu đang được kịp lúc tháo lui về hâu phương, cười cợt cười cợt đem dâu tây ngăn môi Hạ Dương lại. Hạ Dương thuận thế gặm một chiếc, Tần Chu cũng xoay người quay về kho bãi cỏ kế tiếp đùa với Kỳ Kỳ.

Nắng chiều còn đặc biệt êm ấm, Tần Chu híp đôi mắt lại, cảm nhận thấy đem chút buồn ngủ. Kỳ Kỳ thì đang được gối đầu lên đùi Tần Chu nhắm nhì đôi mắt lại ngủ rồi. Đột nhiên, lỗ tai Kỳ Kỳ động đậy khi nghe tới thấy giờ động.

Kỳ Kỳ há đôi mắt rời khỏi nhìn sang trọng ở bên cạnh thì thấy vị người sở hữu bại liệt của tớ sắp đến trên đây. Hạ Dương tiếp cận ở bên cạnh Tần Chu rồi cũng ngồi xuống kho bãi cỏ. 

Tần Chu đem chút mệt rũ rời, vì vậy thuận thế phụ thuộc vai Hạ Dương lười biếng,lười nhác biếng tùy ý nói: "Nếu ở trên đây đem một chiếc nệm là chất lượng tốt rồi, hoàn toàn có thể thẳng ngủ phía bên ngoài..."

Hạ Dương: "Để anh gọi người qua quýt trên đây ngày mai thực hiện một chiếc nệm cho tới em."

Tần Chu tương đối sửng oi, cuống quýt vàng đáp: "Không cần thiết, tôi chỉ tùy tiện phát biểu thôi."

Dù sao cậu cũng sẽ không còn ở trên đây lâu. Tần Chu nhắm đôi mắt lại ngủ gật bên trên vai Hạ Dương. Đến Lúc Tần Chu tỉnh lại thì vạc hiện tại bạn dạng đằm thắm đang được nằm tại vị trí bên trên nệm rồi.

Xung xung quanh thiệt yên ổn tĩnh, những tấm rèm vô buồng nghỉ cũng khá được kéo lại cẩn trọng. Tần Chu vùng dậy quan sát về phía ban công, ngay lập tức bắt gặp phía bên ngoài mang trong mình một bóng người. Hạ Dương đang được phụ thuộc ghế ở, bên trên tay lật một cuốn bộ hình ảnh.

Tần Chu tiếp cận ngồi ở bên cạnh hắn, chợt xem xét cho tới bên trên bàn mang trong mình một tấm mộc bài bác nhỏ. Tấm mộc bài bác này nhìn tương đối cũ, Tần Chu vừa phải bắt gặp tấm mộc bài bác này ngay lập tức cảm nhận thấy đường nét chữ đem chút quen thuộc đôi mắt nên vậy nó lên coi.

【 Nguyện Hạ Dương mãi mãi bình an 】

Tần Chu vuốt ve sầu đường nét chữ bên trên tấm mộc bài bác, thời điểm hiện nay mới nhất lưu giữ cho tới đấy là tấm mộc bài bác cầu phúc tuy nhiên trước khi chủ yếu tay cậu ghi chép ở An Thạch. Không suy nghĩ cho tới vòng chuồn vòng lại, tấm mộc bài bác này vẫn chính là bị Hạ Dương lấy được.

Mộc bài bác đang được nhạt color, Tần Chu tương đối quá bất ngờ hỏi: "Sao anh vẫn còn đấy lưu giữ nó?"

Hạ Dương ngấc đầu, bịa đặt cuốn album lên bàn rồi trả lời: "Là vì như thế nó bởi em tự động tay ghi chép."

"Cũ như thế rồi, ném chuồn." Tần Chu tùy tay nhằm mộc bài bác xuống lại mặt mày bàn.

"Không ném." Hạ Dương vậy mộc bài bác lên, thấp giọng nói: "Anh mong muốn tích lại nó."

Tần Chu cũng ko phát biểu nữa, lại nhìn thông thoáng qua quýt cuốn album bên trên bàn. Tình cờ là cuốn album đang dần há rời khỏi, Tần Chu tức khắc ngay lập tức thấy một tấm hình ở đằm thắm, là hình ảnh chụp cộng đồng của Hạ Dương và Thẩm Tu Trúc.

Hạ Dương ở ở bên cạnh cũng xem xét cho tới ánh nhìn của Tần Chu ngay lập tức lên tiếng: "Đây là bộ hình ảnh bởi u anh nhằm lại, cũng đều là hình ảnh bà ấy chụp."

"Là của dì sao?" Tần Chu đem chút quá bất ngờ.

Trước bại liệt, Hạ Dương ko lúc nào nhắc cho tới chuyện về u hắn. Đây là phen trước tiên Hạ Dương nhắc cho tới u hắn trước mặt mày cậu. 

Tần Chu nhìn cuốn album, hỏi: "Tôi hoàn toàn có thể coi một chút ít được không?"

"Được."

Tần Chu choạc tay lật từng trang một. Hầu không còn cuốn album đều là hình ảnh của Hạ Dương, cũng đều có hình ảnh cộng đồng của Hạ Dương và Thẩm Tu Trúc hoặc là hình ảnh của Hạ Dương chụp nằm trong bao nhiêu người các bạn không giống. 

Tần Chu kế tiếp lật lật coi, đang được chú ý thì đùng một cái bắt gặp ở hâu phương album đem hình ảnh chụp của tớ. Tần Chu sửng oi, theo gót bạn dạng năng quan sát về phía Hạ Dương hỏi: "Sao ở trên đây lại sở hữu cả hình ảnh của tôi?"

"Là bởi anh bỏ vô bại liệt." Hạ Dương tương đối cúi đầu xuống: "Đây là bộ hình ảnh mái ấm gia đình tuy nhiên."

Tần Chu nhìn hình ảnh chụp ở bại liệt, cảm hứng được sinh sống sống lưng đem chút bại liệt dại dột ngay lập tức nói: "Thôi loại bỏ đi, anh chớ nhét hình ảnh của tôi vô bại liệt làm cái gi."
Tần Chu lấy nhì tấm hình bại liệt rời khỏi rồi đóng góp album lại: "Là album của dì nhằm lại thì nên bảo vệ làm sao cho thật chất lượng tốt."

Tần Chu ở lại ngôi nhà cũ Hạ gia nhì tuần, tiếp sau đó sẵn sàng nằm trong Hạ Dương quay trở lại. Thời điểm lên xe pháo, Kỳ Kỳ như cũ cứ vấn vít ở bên cạnh chân Tần Chu, đem chút luyến tiếc không thích cậu tách chuồn. Tần Chu cúi người xuống xoa xoa đầu Kỳ Kỳ, dụ dỗ dành riêng nó cù vào trong nhà. 

Quản gia cũng bước cho tới kéo Kỳ Kỳ kể từ ở bên cạnh xe pháo quay về. Tần Chu ngồi bên trên xe pháo, nhìn ra phía bên ngoài hành lang cửa số. Cạnh ngoài, Kỳ Kỳ còn đứng phía trên sảnh, nhì đôi mắt vẫn luôn luôn quan sát về phía xe pháo không ngừng nghỉ sủa rộng lớn.

Quản gia ở ở bên cạnh lưu giữ Kỳ Kỳ lại, ko cho tới Kỳ Kỳ chạy loàn. Tần Chu thấy cỗ dáng vẻ Kỳ Kỳ như thế, ở đầu cuối một khi sau vẫn đành xuất hiện xe pháo vẫy tay gọi Kỳ Kỳ.

"Kỳ Kỳ!" Tần Chu hô to lớn một giờ.

Kỳ Kỳ nháy đôi mắt mừng rỡ chạy như cất cánh lao cho tới tức thì tức khắc, vấp ngã nhào vô vào ngực Tần Chu không ngừng nghỉ vẫy vẫy đuôi.
Tần Chu ôm con cái chó rộng lớn vô tay, lại quan sát về phía phái nam nhân ở bên cạnh nói: "Mang theo gót Kỳ Kỳ quay trở lại chuồn."

"Ừm." Hạ Dương thỏa mãn nhu cầu.

Quản gia cũng bố trí một không nhiều đồ đạc và vật dụng của Kỳ Kỳ xong để lên xe pháo. Kỳ Kỳ xum xê vô xe pháo, cả khung người cơ hồ nước như dán sát vô người Tần Chu. 

Tần Chu ôm Kỳ Kỳ, thuận tay sờ sờ đầu nó rồi vuốt lông cho tới nó. Kỳ Kỳ đặc biệt mến được vuốt lông, vô trong cổ họng cũng vạc rời khỏi giờ ngáy tự do thoải mái.

Sau Lúc về cho tới căn hộ, Tần Chu rước đồ đạc và vật dụng của Kỳ Kỳ bố trí ổn định, sau này lại chuồn phân tích và lý giải một chút ít cho tới dì bảo khuôn. Xong xuôi tất cả, Tần Chu quay trở lại buồng nghỉ rồi ngồi ở mép nệm đùa điện thoại cảm ứng thông minh.

Kỳ Kỳ tò mò cũng thò đầu qua quýt, nửa người bên trên cũng phụ thuộc mép nệm, ở tức thì ở bên cạnh Tần Chu. Một người một chó an an tĩnh tĩnh thực hiện tổ mặt mày mép nệm.
Bất vượt lên trên không được vài ba phút sau Kỳ Kỳ đang được ngồi ko yên ổn, vì vậy ngay lập tức leo xuống nệm mong muốn chạy rời khỏi phía bên ngoài đùa. Khi Kỳ Kỳ vừa phải thoát khỏi chống thì vừa đẹp bắt gặp Hạ Dương chuồn vô. 

Hạ Dương chỉ nhìn thông thoáng qua quýt Kỳ Kỳ rồi chuồn vô bên phía trong, vừa phải vô đang được thấy người nào là bại liệt đang khiến tổ mặt mày mép nệm ngay lập tức nhấc chân trở về phía cậu. Bất vượt lên trên Lúc Hạ Dương vừa phải bước cho tới ngay gần thì xem xét cho tới một vị trí bên trên ga trải nệm, khẽ nhíu ngươi.

Tần Chu thấy vậy, thuận mồm hỏi: "Làm sao thế?"

Hạ Dương sờ sờ ga nệm một chút ít, tiếp sau đó choạc tay cho tới trước mặt mày Tần Chu rồi xòe lòng bàn tay rời khỏi, chau ngươi bất bình với cậu: "Nó rụng lông."

Tần Chu nhìn chằm chằm lòng bàn tay Hạ Dương một khi, tiếp sau đó mới nhất xem xét cho tới một sợi lông chó đen sạm xám ở đằm thắm, hẳn là vì như thế khi nãy Kỳ Kỳ lăn chiêng lộn bên trên trên đây nhằm lại.
Tần Chu nhịn ko được nhảy cười cợt, nhẹ nhõm giọng an ủi: "Chỉ rụng mang trong mình một sợi thôi tuy nhiên."

Nhưng Hạ Dương vẫn nhíu ngươi, tựa hồ nước ko mừng lắm. Trước bại liệt ở trong nhà cũ, cai quản gia và người hầu đều tiếp tục siêng chú ý ý cho tới Kỳ Kỳ, nhằm ngăn ko cho tới nó chạy lên nệm.

"Kỳ Kỳ ko dơ đâu." Tần Chu cầm lấy tay Hạ Dương, nói: "Buổi tối tôi tiếp tục tắm cọ cho tới nó."

"Ừm." Hạ Dương đồng ý.

Xem thêm: truyện tu la vũ thần

Vì thế đợi cho tới ban đêm, Tần Chu ngay lập tức đem Kỳ Kỳ vô chống tắm. Tần Chu cuốn ống tay áo nằm trong phần ống quần lên, sẵn sàng tắm cọ thật sạch sẽ cho tới Kỳ Kỳ. Bất vượt lên trên Kỳ Kỳ có vẻ như ko mến tắm lắm, nên cứ dò xét cơ hội chạy rời khỏi phía bên ngoài. 

Cố tình khung người Kỳ Kỳ còn rất rộng, Tần Chu thiệt vất vả mới nhất ấn Kỳ Kỳ ở yên ổn vô chống tắm được. Tần Chu nhảy vòi vĩnh sen lên, chính thức tắm cọ cho tới Kỳ Kỳ. Đang Lúc cậu dành hết thời gian vật lộn với nó thì cửa ngõ chống tắm đùng một cái bị đẩy rời khỏi.  
Tần Chu ngồi xổm bên trên mặt mày khu đất, cù sang trọng nhìn một chiếc ngay lập tức thấy người cho tới là Hạ Dương. Bất vượt lên trên vô tay Hạ Dương còn vậy một chiếc máy hình ảnh, có vẻ như như đang được tự sướng.

Tần Chu: "Đừng chụp nữa, anh vô canh ty tôi lưu giữ Kỳ Kỳ lại một chút ít chuồn."

Nhưng tuy nhiên Tần Chu mới nhất vừa phải phát biểu hoàn thành, Kỳ Kỳ vô tay cậu đùng một cái giãy đạp giụa bay rời khỏi rồi sử dụng mức độ rung lắc lắc khung người to lớn rộng lớn đang được bám đẫy nước của tớ. Tần Chu tức thời ko nhằm ý, tức khắc bị Kỳ Kỳ vẩy nước đẫy người xem. 

"Kỳ Kỳ!" Tần Chu vừa phải hô to lớn vừa phải ôm siết lấy Kỳ Kỳ.

Hạ Dương cũng bịa đặt máy hình ảnh lên bể cọ tay ở bên cạnh, tiếp sau đó tiếp cận canh ty cậu đè Kỳ Kỳ lại. Hai người dành hết thời gian ở vô chống tắm một khi lâu mới nhất canh ty Kỳ Kỳ tắm cọ hoàn thành, sau lại lấy máy sấy tóc thực hiện thô lông cho tới nó. 

Mà bạn dạng đằm thắm Tần Chu sau thời điểm thoát khỏi chống tắm thì một đằm thắm ăn mặc quần áo bên trên người đều đang được ướt sũng, trong cả ăn mặc quần áo của Hạ Dương cũng trở thành thực hiện ẩm ướt quá nhiều. Hạ Dương vậy máy hình ảnh, còn đang được cúi đầu coi vật gì bại liệt. Tần Chu tò lần thò lại ngay gần coi demo, ngay lập tức vạc hiện tại Hạ Dương vừa phải mới nhất cù đoạn phim lại.  
"Sao anh lại còn cù đoạn phim nhằm làm cái gi..." Tần Chu đem chút vạn bất đắc dĩ cười cợt cười cợt, vươn tay qua: "Xóa chuồn."

"Không xóa." Hạ Dương thuận thế ôm Tần Chu vô vào ngực: "Em chuồn thay cho ăn mặc quần áo trước chuồn."

Tần Chu thuận theo gót quay về chống thay cho ăn mặc quần áo, tiếp sau đó trở lại phòng tiếp khách. Kỳ Kỳ buồn ngán phía trên sô trộn, ko thèm động đậy một chút nào. Tần Chu tiếp cận ngồi đùa với Kỳ Kỳ một khi thì cảm nhận thấy hoàn toàn có thể đem chút mệt rũ rời.

Thế là Tần Chu ngay lập tức trở lại buồng nghỉ nghỉ dưỡng, Kỳ Kỳ thấy vậy cũng bám sát theo gót sau. Bất vượt lên trên Hạ Dương ko cho tới Kỳ Kỳ vô buồng nghỉ chủ yếu, xua Kỳ Kỳ chạy cho tới phòng tiếp khách rồi bảo dì canh ty việc nhìn coi nó.  

Tần Chu nhịn ko được nói: "Kỳ Kỳ tắm cọ hoàn thành đang được thật sạch sẽ rồi."

Hạ Dương vẫn ngừng hoạt động lại, ngừa ko cho tới Kỳ Kỳ chuồn vô. Buổi tối, chỉ riêng rẽ nhì người ngủ cộng đồng cùng nhau.
Tới sáng sau, Tần Chu là bị đè tỉnh lại. Tần Chu còn đang được mơ tơ tưởng màng ngủ thì chợt cảm nhận thấy bên trên ngực đem vật nào là bại liệt đè nén, tựa hồ nước là đem cái gì bại liệt nhích cho tới nhích tháo lui bên trên người cậu. Tần Chu đành há đôi mắt rời khỏi ngay lập tức vạc hiện tại nguyên nhân của sự việc đè nén bại liệt đó là Kỳ Kỳ.

Không biết Kỳ Kỳ đang được xuất hiện đưa vào trên đây kể từ lúc nào, thời điểm hiện nay đang được yêu thích lăn chiêng qua quýt lăn chiêng lại bên trên chăn. Tần Chu bị nó quậy cho tới nỗi ngủ ko được nữa, trọn vẹn thanh tỉnh lại. Hạ Dương ở ở bên cạnh cũng như vậy, còn chính vì bị quấy nhiễu thực hiện hắn tỉnh giấc tuy nhiên sắc mặt mày vô cùng cách nói trầm.

Tần Chu đành vùng dậy bước xuống nệm, dẫn Kỳ Kỳ cho tới phòng tiếp khách rồi bồi nó đùa. Vì thế Lúc Hạ Dương cho tới phòng tiếp khách, ngay lập tức bắt gặp Tần Chu đang được ôm Kỳ Kỳ cúi đầu đùa điện thoại cảm ứng thông minh.

Hạ Dương tiếp cận, kể từ sau sống lưng ôm siết lấy cậu vô trong tâm ngực, thuận mồm hỏi: "Đang coi vật gì vậy?"
Tần Chu nghe vậy ngay lập tức quay đầu sang một bên qua quýt, song môi sơ ý cũng vừa phải va vấp vô khuôn mặt mày hắn. Hạ Dương nhanh gọn lẹ bắt lấy thời cơ đè gáy cậu lại, trao nhau một nụ hít thâm thúy. 

Một hồi lâu sau nụ hít này mới nhất kết đốc, Tần Chu phụ thuộc vai Hạ Dương nhìn lướt qua quýt lịch bên trên điện thoại cảm ứng thông minh, nói: "Hạ Dương, còn một tuần nữa."

"Hửm?"

"Ba mon, chỉ từ dư một tuần nữa thôi."

Hạ Dương chỉ gật đầu rồi ôm chặt người trong tâm ngực rộng lớn, như thể ko quan hoài chuyện này lắm. Tần Chu cũng nhằm điện thoại cảm ứng thông minh xuống, ko nhắc cho tới chủ đề này nữa.

Ngày ở đầu cuối của thời hạn tía mon đã đi đến, tất cả vẫn ra mắt như thông thường ngày. Hai vị người sở hữu đang được say giấc vô buồng nghỉ chủ yếu lại bị Kỳ Kỳ tinh nghịch đè nghiền tỉnh lại. 

Tần Chu tách nệm, vẫn tựa như cũ đùa gì bại liệt cùng theo với Kỳ Kỳ hoặc thư giãn và giải trí ở ở bên cạnh Hạ Dương. Nhưng cho tới chiều Hạ Dương đang được thay cho ăn mặc quần áo không giống, có vẻ như như mong muốn ra phía bên ngoài. 
Hạ Dương: "Anh đem chút việc nên rời khỏi ngoài."

Tần Chu gật đầu.

"Buổi tối tất cả chúng ta ra phía bên ngoài ăn cơm trắng chuồn." Hạ Dương tiếp cận bịa đặt một nụ hít êm ấm lên trán Tần Chu rồi phát biểu thương hiệu một nhà hàng quán ăn nào là bại liệt cho tới cậu.  

"Được." Tần Chu vẫn gật đầu, tiếp sau đó ngồi bên trên sô trộn kế tiếp vui đùa với Kỳ Kỳ. 

Hạ Dương xoay người tách chuồn.

Tần Chu nhàm ngán thực hiện vài ba việc gϊếŧ thời hạn ở vô nhà ở, tiếp sau đó bắt gặp đang được chuẩn bị cho tới giờ hứa hẹn ngay lập tức thay cho ăn mặc quần áo sẵn sàng rời khỏi cửa ngõ. Thế tuy nhiên Lúc cậu đang được toan dẫn Kỳ Kỳ bên cạnh nhau ra phía bên ngoài thì bị dì bảo khuôn gọi lại.

"Hạ tiên sinh đang được phát biểu với tôi rồi, Kỳ Kỳ cứ nhằm đấy tôi xem chừng cho tới ." Dì ấy cuống quýt vàng phát biểu.

Tần Chu suy nghĩ vậy thì cũng nhằm Kỳ Kỳ ở lại căn hộ, rồi 1 mình ra phía bên ngoài. Tần Chu cho tới thành phố thương nghiệp, nhìn thấy được nhà hàng quán ăn Hạ Dương phát biểu. 
Nhà sản phẩm bại liệt trên tầng tối đa, sau Lúc xác lập đằm thắm phận của Tần Chu, nhân viên cấp dưới lễ tân ngay lập tức nhã nhặn đem Tần Chu tiếp cận hiên chạy dài. Lúc Tần Chu phi vào vô, vạc hiện tại nhà hàng quán ăn đặc biệt đìu hiu, không tồn tại bất kì vị khách hàng nào là không giống. 

Vì trời đang được chuẩn bị tối nên sắc trời ngày càng nhòa chuồn, chỉ mất những ngọn nến êm ấm vô nhà hàng quán ăn là sáng sủa lung linh. Nhà sản phẩm ko để đèn sáng rộng lớn, xung xung quanh nổi tiếng nhạc dương vậy vô nằm trong êm êm vơi và tự do thoải mái. Mà ở phía đằm thắm nhà hàng quán ăn, một đằm thắm hình ảnh phái nam nhân không xa lạ đang được ngồi bại liệt.

Tần Chu tiếp cận ngồi xuống đối lập hắn, mỉm cười: "Sao chỉ mất nhì tất cả chúng ta vậy? Ngay cả Kỳ Kỳ cũng ko cho tới tôi đem tới."

"Như vậy mới nhất an tĩnh rộng lớn." Hạ Dương đáp.

Trên bàn ăn đang được sẵn sàng sẵn nhì phần cơm trắng tối. Tần Chu vậy lấy dao nĩa nhẹ dịu cắt thành từng miếng bịt đầu năm rồi kể từ tốn ăn nó. Như thông thường lệ, nhì người vừa phải sử dụng cơm trắng tối vừa phải tándóc một không nhiều chuyện hằng ngày.
Hạ Dương vậy ly rượu lên, tuy nhiên nhượng bộ như ko vậy dĩ nhiên lắm nên ly rượu vô tình bị sập xuống cánh tay hắn. Tần Chu cuống quýt vàng vùng dậy, vậy khăn giấy tờ vệ sinh chuồn.

Hạ Dương cũng nói: "Anh chuồn thay cho ăn mặc quần áo một chút ít."

"Được rồi." Tần Chu ko suy nghĩ nhiều gật gật đầu.

Hạ Dương vùng dậy tách chuồn thay cho ăn mặc quần áo. Tần Chu ngồi lặng bên trên số chỗ ngồi của tớ đợi đợi, tuy nhiên đợi qua quýt bao nhiêu phút rồi vẫn ko thấy Hạ Dương quay về. Vì thế Tần Chu ngay lập tức lấy điện thoại cảm ứng thông minh rời khỏi gọi cho tới Hạ Dương.

Cuộc gọi được liên kết.

Tần Chu: "Hạ Dương, ăn mặc quần áo còn ko thay cho hoàn thành sao?"

"Đã hoàn thành rồi."

Tần Chu ngấc đầu nhìn nhìn xung xung quanh, vẫn ko thấy ai cả ngay lập tức hỏi: "Anh ở đâu a?"

"Em xoay đầu lại chuồn."

Tần Chu xoay đầu lại, ngay lập tức bắt gặp phái nam nhân mang trong mình một đằm thắm tây trang lịch sự, vô ngực còn ôm một bó huê hồng to lớn. Những hoa lá hồng đỏ loét tươi tỉnh đang được vô thời kỳ nở rực, mùi hương hoa nồng thắm Viral từng tư phía.  
Tần Chu tương đối sửng oi Lúc nhìn bóng hình bại liệt. Nam nhân bước từng bước lại ngay gần, tiếp sau đó quỳ một gối xuống trước mặt mày cậu.  

Xem thêm: cách làm diều sáo mini

"Yến Yến!" Hạ Dương vậy bên trên tay một vỏ hộp trang sức đẹp nho nhỏ, chậm rì rì rãi há rời khỏi.

Trong vỏ hộp trang sức đẹp, viên đá quý xanh rì lam bên trên cái nhẫn đang được lan sáng sủa vô nằm trong lung linh.

"Gả cho tới anh nhé!"