ông bố bỉm sữa là sĩ quan thành phố

 
             Ánh nắng nóng chói lóa.  

             Trên tụt xuống mạc mênh mông vô bờ, bão cát cuồn cuộn.  

Bạn đang xem: ông bố bỉm sữa là sĩ quan thành phố

             “Cao Văn, cậu lăm le chuồn thiệt sao?”.  

             Nghe giờ đồng hồ quát mắng tức dỗi ấy, Tần Cao Văn búng cất cánh đầu dung dịch lá vô tay, nhìn chằm chằm lão nam nhi mặt mày đen ngòm, thản nhiên nói: “Tôi đang được ra quyết định tách đi”.  

             Câu thưa này khiến cho phụ vương phái mạnh và một phái đẹp đang được vây xung xung quanh anh thất sắc, liếc mắt nhìn nhau, đều nắm chắc ý người ê qua chuyện góc nhìn, hàng loạt lan đi ra sát khí ngút trời.  

             “Tần Cao Văn, cậu thiệt đồ sộ gan! Cậu là giáo quan tiền của Thiên Phạt và lại quên rơi rụng quy tắc của tổ chức triển khai rồi sao? Một ngày ở Thiên Phạt, cả đời nằm trong Thiên Phạt, chỉ Khi bị tiêu diệt mới mẻ rất có thể bay ly Thiên Phạt”.  

             Tần Cao Văn lạnh lẽo lùng nhìn lướt qua chuyện tứ vị chiến tướng tá, hạ giọng nói: “Quy tắc là nhằm đánh tan, ai ngăn ngừa tôi, giết!”.  

             Lời này đang được thiệt sự chọc dỗi tứ vị chiến tướng tá.  

             “Tiêu khử giáo quan tiền phản bội!”.  

             “Vâng!”.  

             Ba phái mạnh và một phái đẹp sát khí lên cao xông về phía Tần Cao Văn.  

             Tần Cao Văn lạnh lẽo lùng nhếch mép cười cợt, đón hứng đòn tiến công.  

             “Ầm ầm!”.  

             “Ầm ầm!”.  

             Tiếng nổ rần trời vang lên.  

             Ba phái mạnh và một phái đẹp không ngừng nghỉ lùi về sau như diều đứt chạc, sau cùng đập mạnh người xuống mặt mày khu đất. Khí huyết vô khung người sôi trào, ko kìm được ói đi ra huyết.  

             “Tần Cao Văn, hóa… hóa đi ra cậu vẫn luôn luôn bao phủ ỉm thực lực…”.  

             Tần Cao Văn nở nụ cười cợt sâu sắc xa cách, nhìn chằm chằm lão nam nhi mặt mày đen ngòm, cười cợt nhạt: “Tank, tôi đang được thưa với anh, tôi tuy nhiên chỉ mất chút tiềm năng thế sao? Dựa vô tứ người những anh tuy nhiên mong muốn giết mổ tôi? Đúng là ko biết lượng sức!”.  

             Gã nam nhi mặt mày đen ngòm nghe vậy thì tức đến mức độ suýt bể phổi, ngực phập phồng kịch liệt. Anh tao phun đi ra huyết, đầu nghiêng lịch sự một phía, không thể sự sinh sống.  

             Ba chiến tướng tá còn sót lại đều nhìn Tần Cao Văn với vẻ kinh sợ hãi, ko thưa được lời nói này hoàn hảo đang được thứu tự tắt thở.  

             Tần Cao Văn phớt lờ toàn bộ, đủng đỉnh rãi xoay người, quan sát về phương Đông xa cách xôi, lẩm bẩm: “Từ ni trở chuồn, Tần Cao Văn của trước ê đang được bị tiêu diệt. Nửa đời còn sót lại, anh tiếp tục chỉ sinh sống vì như thế những em”.  

             Dứt lời nói, cát vết mờ do bụi tung cất cánh, bao phủ lấp tử thi của tứ vị chiến tướng tá, hiện nay ngôi trường cũng không thể vết tích của Tần Cao Văn.  

             Ngày hôm ấy, giáo quan tiền Tần Cao Văn phản bội tách ngoài Thiên Phạt thực hiện trái đất ngầm chấn động.  

             Thiên Phạt thể hiện mệnh lệnh truy sát sau cùng, thề nguyền nên bài trừ kẻ phản bội.  

             Ba ngày sau, bên trên ngôi trường mầm non Tiểu Thiên Sứ ở TP. Hồ Chí Minh Minh Châu.  

             Tiếng chuông tan học tập vang lên, những bé xíu trai bé xíu gái hớn hở chạy thoát khỏi lớp.  

             Tần Cao Văn đứng thân mật chỗ đông người, liếc đôi mắt đang được bắt gặp Vương Vũ Đóa cột tóc nhì chùm. Vẻ mặt mày anh thay đổi liên tiếp, sau cùng nở nụ cười cợt kể từ tận lòng lòng.  

             Vương Vũ Đóa một vừa hai phải chạy một vừa hai phải nhìn xung quanh, ko thấy bóng hình của u đâu, bĩu môi lẩm nhẩm một giờ đồng hồ. Cô bé xíu một vừa hai phải lăm le thăm dò một vị trí non đứng đợi, đùng một cái vạc hình thành Tần Cao Văn đang được nhìn bản thân với góc nhìn phức tạp.  

             Trong lòng cô bé xíu tiến công “bộp” một giờ đồng hồ, chú ấy là ai?  

             Vì sao lại nhìn bản thân như vậy?  

             Vương Vũ Đóa quay đầu sang một bên nhìn Tần Cao Văn một khi, đột nhiên với 1 cảm xúc đặc biệt thân thuộc. Cô bé xíu ko tự động công ty chạy cho tới, chứa chấp giờ đồng hồ vô trẻo hỏi: “Chú ơi, chú biết con cháu sao?”.  

             Nghe cô bé xíu căn vặn, Tần Cao Văn giật thột, hít sâu sắc một tương đối, nỗ lực ức hiếp sự rung rinh động trong tim, tiếp sau đó nhìn Vương Vũ Đóa cười cợt đáp: “Biết”.  

Xem thêm: sự lựa chọn kinh hoàng

             “A! Đóa Đóa mới mẻ bắt gặp chú lần thứ nhất, tuy nhiên sao Đóa Đóa lại thấy chú đặc biệt thân quen, thực sự kì quái!”.  

             Tần Cao Văn biết này là “sức mạnh” của tình thân mật. Anh tương đối khích động, ko kìm được đem tay sờ má Vương Vũ Đóa: “Có thể mang đến chú bế con cháu không?”.  

             Vương Vũ Đóa ko suy nghĩ gì nhiều, cười cợt hi hi đáp: “Đương nhiên rất có thể ạ, Đóa Đóa mến chú, ha ha!”.  

             Tần Cao Văn cười cợt rộng lớn, bế Vương Vũ Đóa lên.  

             Ngay khi anh lăm le hít lên má cô bé xíu, phía sau lại vang lên giờ đồng hồ quát mắng lạnh: “Anh là ai? Mau thả phụ nữ tôi xuống!”.  

             Tần Cao Văn thay cho thay đổi sắc mặt mày, nhẹ dịu bịa Vương Vũ Đóa xuống.  

             Vương Vũ Đóa tươi tắn cười cợt chạy lại kéo tay Vương Thuyền Quyên, chỉ vô Tần Cao Văn nói: “Mẹ, chú ê kỳ lạ lắm ạ! Đóa Đóa mới mẻ bắt gặp chú lần thứ nhất tuy nhiên cảm nhận thấy như đang được biết chú kể từ lâu vậy”.  

             Nghe con cái thưa, Vương Thuyền Quyên tương đối sửng nóng bức, nhìn bóng sống lưng Tần Cao Văn với góc nhìn phức tạp.  

             Dần dần dần cô cũng cảm nhận thấy thân thuộc, tiếp sau đó đùng một cái suy nghĩ cho tới điều gì, sắc mặt mày thay đổi, ko kìm được lập cập rẩy khắp cơ thể.  

             Dương Hạo đứng ở một phía bắt gặp toàn bộ, vô đôi mắt tràn ngập lửa dỗi. Anh tao theo dõi xua đuổi Vương Thuyền Quyên đang được lâu, tuy nhiên ko khi nào thấy tầm vóc này của cô ý, anh tao lấy lòng cô xưa nay ni vẫn ko được cô đồng ý.  

             Bây giờ, chúng ta lại phản xạ như thế với 1 người nam nhi.  

             Chuyện này đang được giáng mang đến anh tao một chiếc tát thiệt kêu.  

             Dương Hạo càng suy nghĩ càng cuồng nộ, cầm chặt tay, lao cho tới quát mắng Tần Cao Văn: “Anh cứ tảo sống lưng về phía công ty chúng tôi không đủ can đảm xoay lại, chắc chắn là ko nên người chất lượng tốt lành lặn gì. Nói thiệt chuồn, với nên anh lăm le bắt cóc Đóa Đóa không?”.  

             Nghe vậy, vô đôi mắt Tần Cao Văn lóe lên tia sáng sủa giá rét. Sở dĩ anh mãi ko xoay người lại là vì như thế ko suy nghĩ đoạn, sau ngần ấy năm hội ngộ Vương Thuyền Quyên, câu trước tiên nên thưa là gì.  

             Anh đủng đỉnh rãi xoay người lại.  

             Khoảnh xung khắc bắt gặp Tần Cao Văn, Vương Thuyền Quyên ko kìm được lùi về sau nhì bước, sửng sốt kêu lên: “Là anh thiệt sao!”.  

             Trong đầu cô thông thoáng chốc dơ lên thật nhiều chuyện của vượt lên trước khứ. phần lớn năm vừa qua, cô đi ra quốc tế thảo luận một dự án công trình liên minh, bị người tao vứt dung dịch vô một trong những buổi tiệc rượu, sau cùng được Tần Cao Văn cứu giúp, trong khi hồ nước đồ dùng đang được mang đến anh phen trước tiên của tôi.  

             Sau ê cô về nước, ngạc nhiên vạc hiện nay tôi đã có thai. Lúc ấy, cô đang được do dự rất rất lâu, sau cùng vẫn ko nỡ vứt đứa trẻ em, lấy không còn dũng khí sinh đứa bé xíu đi ra.  

             Vì vậy tuy nhiên cô đang được nên Chịu đựng nhiều tai tiếng, Chịu đựng ko biết từng nào tấm tức.  

             Nhìn tầm vóc của Vương Thuyền Quyên, đương nhiên Tần Cao Văn biết cô đang được suy nghĩ gì. Anh cảm nhận thấy áy náy, thương xót, nhiều hơn thế nữa nữa là sự việc tự động trách móc. Nếu anh vạc hình thành Vương Thuyền Quyên sinh con cái cho chính mình sớm rộng lớn, anh đang được tách ngoài Thiên Phạt, về bên ở kề bên nhì u con cái cô kể từ lâu.  

             “Thuyền Quyên, là anh với lỗi với em, anh tiếp tục bù che đậy mang đến em vội vàng chục, vội vàng trăm lần…”.  

             Tần Cao Văn lặng lẽ lập lời nói thề nguyền trong tim, bề ngoài thì nở nụ cười cợt, bước về phía Vương Thuyền Quyên.  

             Bấy giờ, Vương Vũ Đóa nhìn Tần Cao Văn, rồi lại nhìn lịch sự Vương Thuyền Quyên, lên giờ đồng hồ hỏi: “Mẹ, chú này là ai ạ?”.  

             Vương Thuyền Quyên thay cho thay đổi sắc mặt mày, mấp máy môi lăm le thưa gì ê thì chợt thấy Dương Hạo như vạc điên tuy nhiên vung quả đấm với Tần Cao Văn.  

             “Thằng khốn, Vương Thuyền Quyên là kẻ phụ phái đẹp của tôi! Nói mau, rốt cuộc anh với mối liên hệ thế này với cô ấy?”.  

             Cũng ko trách móc Dương Hạo lại nổi nóng như thế. Thứ nhất là bị Tần Cao Văn phớt lờ, giờ đây lại nhìn đi ra quan hệ ko tầm thông thường thân mật anh và Vương Thuyền Quyên, anh tao chuẩn bị tức điên lên rồi.  

             Tần Cao Văn giới hạn bước, xoay người lại, nhấc chân giẫm anh ta: “Người phụ phái đẹp của anh? Anh xứng sao?”.  

             Dương Hạo hét thảm một giờ đồng hồ, không ngừng nghỉ lùi về sau tương tự diều đứt chạc, sau cùng trượt mạnh xuống khu đất trước góc nhìn khiếp hãi của quý khách. Anh tao ko nhịn được ói đi ra nhì ngụm huyết, sắc mặt mày đột nhiên chốc tái ngắt.  

Xem thêm: truyện thê vi thượng

             “Oa! Hay vượt lên trước đi!”.  

             Vương Vũ Đóa đôi mắt vạc sáng sủa nhìn Tần Cao Văn, hét lên. Cô bé xíu đặc biệt ghét bỏ Dương Hạo, giờ đây thấy anh tao bị tiến công, đương nhiên cảm nhận thấy đặc biệt mừng rỡ.  

             Tần Cao Văn cười cợt với Vương Vũ Đóa, tiếp sau đó tiếp cận trước mặt mày Vương Thuyền Quyên, nhẹ nhõm giọng nói: “Đã lâu ko bắt gặp, van nài lỗi, anh cho tới muộn rồi”.