dốc cạn chân tình để yêu em

Hôm ni Tư Mỹ thực hiện ca chiều, nên buổi sáng sớm trong nhà cút chợ nấu nướng cơm trắng, thấy Kiều Lệ cút đâu kể từ sớm mới nhất về ngay lập tức bắt lại tra hỏi:
- Em cút đâu sáng sủa giờ vậy? Đường xá bên trên này phức tạp chớ đem chạy bừa bãi.

Chị van được việc mới nhất mang đến em rồi, chiều ni chị dắt cút coi điểm thực hiện. 
Tư Mỹ kéo Kiều Lệ ngồi xuống nền gạch men, kê một chiếc bàn mộc nhỏ, dọn thực phẩm rồi xới mang đến cô một đĩa cơm lênh láng. 
- chén nhiều nhập. 
Có lẽ, bên trên đời này chỉ với xót lại 1 mình Lâm Tư Mỹ là đối chất lượng tốt với Kiều Lệ, cô cảm nhận thấy áy náy vì như thế lúc đầu tiếp tục đem phần tận dụng chị ấy.

Bạn đang xem: dốc cạn chân tình để yêu em

Ngày mai là ra mắt lễ cưới rồi, dẫu ko biết nó đem trơn tru hay là không, tuy nhiên về sau cô không hề ở trên đây nữa, cũng ko thể giấu quanh diếm mãi được. 
Kiều Lệ thở nhiều năm, lấy giấy tờ ĐK kết duyên để lên trên bàn đẩy về phía Tư Mỹ, nhỏ giọng:
- Chị à… Ngày mai em gả cút rồi. 
Miếng thịt bên trên mồm Tư Mỹ rơi "bộp" xuống chén bát, cô trừng đôi mắt nhìn Kiều Lệ toan mắng một câu tuy nhiên trông thấy tờ giấy tờ red color mắt chói phía trên bàn, ngay lập tức hấp tấp vàng buông đũa nỗ lực lên coi. 
Giang Tuấn - Trương Kiều Lệ. 
Hai khuôn mặt, nhị cái brand name được bịa cạnh nhau ko một chút ít cân đối. 
Tư Mỹ hoa đôi mắt đau đầu và chóng mặt, một khi lâu mới nhất hé được mồm, lắp đặt bắp hỏi:
- Chuyện… chuyện này… là sao đây? 
Kiều Lệ cúi đầu, kể vắn tắt chuyện bản thân cứu giúp được giám đốc cơ sở y tế Hồng Hà, tiếp sau đó ông tớ ham muốn trả ơn mang đến Tư Mỹ nghe.

Cô ko thể trình bày thiệt mang đến chị ấy hiểu rằng, cũng không tồn tại ý muốn kể với bất kể ai. 
Tư Mỹ chú ý nghe xong xuôi, nhị tay ôm đầu ko tin yêu được, cô kéo tay Kiều Lệ, gặng hỏi:
- Nói chị nghe… Em đã từng gì vậy? Có cần em sinh chuyện gì không? Chị tiếp tục trình bày cần rời xa chúng ta rồi nhưng mà.

Chúng tớ và chúng ta là nhị trái đất, là ko thể với cho tới, chúng ta khinh thường tất cả chúng ta, chúng ta ko đối đãi với tất cả chúng ta giống như các người nằm trong giai tầng với chúng ta đâu.

Tiểu Lệ… Đây ko cần tình thương đích thị không? Nói mang đến chị nghe đi… 
Vị hít thê của đại thiếu thốn gia Giang Tuấn là Diệp Y Sương, làm thế nào giờ đây lại phát triển thành Kiều Lệ? Cứu người trả ơn gì ê, ko cần là cố ý ê chứ? 
Kiều Lệ biết chuyện này khó khăn nhưng mà tin yêu được, không dừng lại ở đó lượt trước tiên gặp gỡ Giang Tuấn, biểu lộ của cô ý lại rõ nét như thế.

Chỉ là cô không thích phân tích và lý giải tường tận, chỉ trình bày qua chuyện đó là ý của Diệp Vạn Thu. 
Tư Mỹ ngồi một phía thở hồng hộc, gả mang đến ngôi nhà nhiều tất yếu tiếp tục không phải lo ngại cơm trắng ăn áo đem, tuy nhiên đem niềm hạnh phúc hay là không làm thế nào hiểu rằng.

Vả lại Kiều Lệ còn vượt lên trước nhỏ nhằm thực hiện bà xã, thực hiện dâu.

Cô vò đầu một hồi rồi cực chẳng đã đứng lên lấy ví chi phí, kéo đứa em gái ngu ngơ của tớ thoát ra khỏi ngôi nhà. 
- Mình cút đâu vậy chị? 
- Mua mang đến em một không nhiều ăn mặc quần áo, cho dù gì rồi cũng gả cút, đem vật cũ chúng ta tiếp tục chê bản thân rách nát nhừ ko xứng với chúng ta. 
Kiều Lệ ngồi sau cái xe đạp điện năng lượng điện của Tư Mỹ, nhị đôi mắt đỏ hỏn hoe, ko trình bày được tiếng này. 
Hai người giới hạn trước một cửa hàng năng động nhỏ, Tư Mỹ lựa chọn mang đến Kiều Lệ thật nhiều ăn mặc quần áo tuy nhiên cô nhất quyết rung lắc đầu không sở hữu và nhận.

Chú Lâm ở quê bệnh tật triền miên, làm thế nào hoàn toàn có thể chi phí những đồng xu tiền nhưng mà chị chắt lọc tích góp được cơ chứ. 
Tư Mỹ cẳn nhẳn mãi, sau cuối Kiều Lệ đành lựa chọn một cái áo len ấm màu sắc hồng nhạt nhẽo có tính dày một vừa hai phải cần, giá bán cũng ko giắt.

Kiều Lệ ướm demo áo trước gương, nở nụ mỉm cười gượng gạo gạo với Tư Mỹ. 
- Đây là lượt trước tiên nhập đời em được mua sắm áo mới nhất. 
Ngón tay Tư Mỹ cọ xát nhập nhau, cô nhìn Kiều Lệ ở nhập gương, đùng một cái khoé đôi mắt cay cay, rồi cả nhị ôm siết lấy nhau khẽ nức nở.

Gả cút rồi, đem yên tĩnh bình nhưng mà sinh sống hoặc không… còn không biết được. 
********

Sáng ngày tiếp theo người thân chúng ta Giang cho tới đón Kiều Lệ cho tới điểm tổ chức triển khai hít lễ, khi cô bước lên xe cộ của chúng ta, bên trên người vẫn tồn tại đem cỗ ăn mặc quần áo nhàu cũ của tớ.

Xem thêm: truyện hợp đồng hôn nhân 100 ngày

Cô ko quan hoài chúng ta đem cho chính bản thân mình đem váy cưới hay là không, so với cô… sao cũng rất được. 
Kiều Lệ được trả cho tới cửa ngõ sau của hotel Kim Ngưng, một hotel 5 sao của phòng chúng ta Giang, cũng chính là điểm tổ chức triển khai tiệc cưới.

Nhân viên make up thực hiện tóc, tấn công phấn qua chuyện mang đến Kiều Lệ rồi trả cô cút thay cho váy cưới, một cái váy cưới nhìn qua loa tiếp tục biết là loại rẻ mạt chi phí. 
Quả nhiên, chúng ta ko coi Kiều Lệ là con cái dâu sau này, đều này cũng dễ dàng nắm bắt, vị với thân thuộc phận của cô ý còn nếu như không nhờ cho tới mối quan hệ của Diệp Vạn Thu với ngôi nhà chúng ta Giang, thì đem bao nhiêu kiếp nữa cô cũng chớ ước bịa một ngón chân cho tới trước cổng ngôi nhà của mình. 
Tấm gương nhiều năm nhập chống thay cho vật phản chiếu hình hình họa của nàng dâu mới nhất, tuy nhiên ko hề lung linh sang chảnh nhằm cân đối với cùng một điểm sang trọng và quý phái như vậy này. 
Kiều Lệ nâng môi mỉm cười, ko hí hửng, cũng chẳng buồn, trong thâm tâm trống không trống rỗng ko có một xúc cảm quan trọng này.

Cô theo gót người phụ trách cứ đi ra trung tâm, đúng vào khi gặp gỡ được Diệp Vạn Thu.

Ông tớ đứng mặt mày góc tường nhìn cô, lòng đôi mắt nhấc lên một tầng đau xót. 
- Cho luật lệ chú dắt con cháu nhập vào nhé? 
Kiều Lệ ko kể từ chối cũng ko gật đầu, cho dù gì ông tớ và cô giờ đây còn tồn tại quan hệ "ân nhân", nhờ ông tớ thời điểm hôm nay cô vừa mới được đứng ở trên đây, tránh việc nhằm Giang Thừa nghi ngại. 
Đúng tám giờ sáng sủa, góc cửa hé đi ra, lễ lối ở tức thì trước đôi mắt, tuy nhiên khán chống chỉ lưa thưa chừng vài ba chục khách hàng mời mọc và một Sảnh khấu nhỏ.

Không nhạc, ko hoa, không tồn tại bóng cất cánh, càng không tồn tại giờ đồng hồ vỗ tay chúc mừng. 
Nhìn xung quanh một lượt ở sản phẩm ghế đầu, còn không tồn tại u của chú ý rể, ngôi nhà chúng ta Diệp chỉ mất Diệp Vạn Thu và nam nhi Diệp Nam Thành.

Ở nhập góc xa vời ê, chị Tư Mỹ đem đồng phục nhân viên cấp dưới, tay bưng khay thực phẩm, lén vệ sinh nước đôi mắt. 
Kiều Lệ hít thâm thúy một tương đối, đem tay Diệp Vạn Thu tiến thủ về Sảnh khấu, tư bề yên bình, vắng vẻ như đang được ở nhập một trong những buổi tang lễ. 
Giang Tuấn đứng ở thân thuộc Sảnh khấu, cỗ vest black color cao giá điểm tô thêm thắt đường nét cao quý của nhân loại anh, bên trên mặt mày ko tìm kiếm được nửa ý mỉm cười, cho tới nhìn còn ko thèm nhìn cô một chiếc. 

Diệp Vạn Thu trao tay Kiều Lệ mang đến Giang Tuấn, anh ko nỗ lực, cô cũng xuôi tay xuống thân thuộc. 
Người dẫn công tác trình bày ngắn ngủn gọn gàng vài ba câu rồi cho tới phần song mặt mày trao nhẫn, tất cả giản dị và đơn giản đến mức độ không một ai cho rằng ở trên đây đang được ra mắt một lễ cưới. 
Giang Tuấn nhận lấy vỏ hộp nhẫn, ngóng người phụ nữ đối lập trả tay cho chính bản thân mình.

Kiều Lệ nhìn anh tớ, từng nào ghét bỏ quăng quật tụ tập bên trên khuôn mặt ấy đều thể sinh ra cho tất cả những người không giống thấy, cô tương đối híp đôi mắt, trình bày nhỏ:
- Nếu ko mến thì chớ treo, tôi cũng ko cần thiết. 
Cô một vừa hai phải dứt tiếng, Giang Tuấn ngay lập tức nhướng mi mỉm cười khẩy, anh kề môi sát nhập tai cô, sụp đổ từng tiếng dè bỉu thiệt rõ ràng ràng:
- Sao vậy, tức giẫn dữ vì như thế bản thân ko được tổ chức triển khai một lễ cưới sang chảnh, ko được đem lên trên người một một cỗ váy lung linh sao? Chậc chậc… Tủi thân thuộc gì chứ, cô đâu cần là Lọ Lem, những loại này là cân đối với cô nhất rồi còn gì. 
Anh giơ cái nhẫn cưới gắn vàng thích mắt lên rất cao, bắt lấy bàn tay của Kiều Lệ, nối tiếp coi thường:
- Giá của cái nhẫn này hoàn toàn có thể trả được thân phụ năm chi phí trọ mang đến loại ổ con chuột rách nát nhừ nhưng mà cô đang được ở ê, không thích sao?  Cô dâu chú rể giành giật cãi mãi ko Chịu trao nhẫn cưới, thái phỏng của Giang Tuấn biểu thị rõ nét là đang được trêu đùa mang đến Kiều Lệ xấu xí mặt mày.

Ấy vậy nhưng mà cô lại rất là tỉnh bơ, đối với những nhân loại xuất hiện ở trên đây, còn ai Chịu đựng xuất sắc vị cô. 
Kiều Lệ tiến thủ lên một bước, vươn tay kéo mạnh cà vạt của Giang Tuấn một chiếc, anh ko kịp sẵn sàng, bất thần chới với khom sát xuống mặt mày cô, nhị bờ môi cách nhau chừng chỉ tính vị milimet.

Xem thêm: truyện thần y

Anh trợn đôi mắt không thể tinh được, còn cô mỉm cười như thể bản thân là kẻ cực kỳ vị tha bổng. 
- Đừng hấp tấp chê tôi là người keo kiệt, vì như thế đôi bàn chân lấm bùn này… chuẩn bị dẫm nhừ trái khoáy tim của anh ý đấy..

Trải nghiệm hiểu truyện tuyệt hảo bên trên phần mềm TYT

Download on the App Store Tải nội dung bên trên Google Play