đạo tình full

“Tôi ko mến người giảo hoạt, cô tốt nhất có thể ghi nhớ kỹ cho tới tôi”, bàn tay lo ngại rộng lớn của Tề lão đại siết chặt cổ Ly Tâm, ánh nhìn trọn vẹn lạnh giá.

“Bỏ tay, quăng quật tay đi ra. Tôi sai rồi, anh mau quăng quật tay ra“. Tề lão đại đi ra tay quá nặng khiến cho cổ Ly Tâm không thở được, khuôn mặt cô đỏ lòe phừng phừng.

Bạn đang xem: đạo tình full

Tề lão đại hừ một giờ đồng hồ rồi buông tay. Ly Tâm ngồi phệt xuống khu đất, cái cổ White nõn nường của cô ấy nổi rõ rệt vết bầm tím. Cô há mồm hít lấy hít nhằm bầu không khí.

“Từ thời điểm hôm nay trở lên đường, cô tiếp tục thực hiện nô lệ của tôi“. Tề lão đại buông một câu rét mướt lùng, ko thèm nom Ly Tâm cù người lên đường thất lạc.

Nhìn vẻ mặt mày White bệch của Ly Tâm, Hồng Ưng nhấp lên xuống đầu: “Đồ của Tề Gia chưa xuất hiện kẻ này động cho tới mà còn phải sinh sống sót. Cô gặp gỡ may đấy. Cô từng thao tác làm việc chất lượng tốt cho tới Tề Gia nên thời điểm hôm nay cô vừa được tha bổng mạng. Sau này cô nên ngoan ngoãn ngoãn một ít. Lão đại ko nên là kẻ kiên trì, thời điểm hôm nay coi như rộng lớn lượng với cô. Tôi không thích nhị tía ngày sau nên vác xác cô rước lên đường chôn“.

Ly Tâm ngửng đầu, Hồng Ưng tiếp tục theo gót Tề lão đại ra bên ngoài, nhập căn chống rộng lớn chỉ với lại bản thân cô. Ly Tâm sờ lên cổ, may quá vẫn còn đấy vẹn toàn. Giang hồ nước bốt Tề lão đại tiết rét mướt vô tình, thủ đoạn tàn ác, cô ăn trộm đồ gia dụng của hắn nhưng mà thời điểm hôm nay rất có thể bay bị tiêu diệt, thực sự nên cảm tạ trời khu đất.

Lúc này, tự động lòng lòng Ly Tâm đột thấy hàm ân Tuấn Kỷ. Nếu ko nên anh tớ nhất quyết kéo cô lên đường Washington coi cuộc đua xe pháo, bạn dạng thân mật cô ko đi ra mặt mày hùn Tề Gia lưu giữ sĩ diện, thời điểm hôm nay chắc hẳn rằng cô trình bày tiếng “bye bye” với trái đất tươi tỉnh đẹp nhất này rồi. Ông trời coi như đem đôi mắt, ko ngược đãi kẻ nhân từ.

Sau Lúc nhìn thấy điểm chất lượng tốt của Tuấn Kỷ, Ly Tâm bất giác thở nhiều năm. Cô thả đứa ở xuống nền căn nhà thì thầm nghĩ về, bạn dạng thân mật mặc dù sao cũng chính là vua vận tốc khét tiếng, lại là siêu trộm quỷ xuất nhập thần, lúc này rơi lại rớt vào thảm cảnh đi làm việc nô lệ cho tất cả những người không giống. Cô thực sự càng sinh sống càng thụt lùi. Cuộc sinh sống tự tại tự động bên trên kết thúc kể từ phía trên.

Giữ được mạng sinh sống nhập tay Tề lão đại, cũng coi như kỳ tích của kỳ tích. Chắc cô nên thắp nén hương thơm cảm tạ tổ tiên, tuy nhiên Ly Tâm chẳng phải biết tổ tiên của cô ấy là vị này.

Trong căn chống rỗng tuếch ko, Ly Tâm nom để ý ô cửa nửa khép nửa phanh. Cô nên ở lại phía trên thực hiện nô lệ hoặc tiến công bài bác chuồn? Mất vài ba phút suy lên đường tính lại, Ly Tâm ra quyết định trong thời điểm tạm thời ở lại. Tề Gia nhằm cô ở lại phía trên 1 mình, đem nghĩa ko kinh hoảng cô chuồn thất lạc. Thôi cứ ở lại rồi kể từ từ lần con phố không giống còn rộng lớn. Tuy nhưng này, đó cũng bạn dạng doanh của Tề Gia. Chỉ kinh hoảng cô còn ko đi ra cho tới cổng, một viên đạn cất cánh trực tiếp nhập đầu thì xong xuôi đời.

Khi Ly Tâm tỉnh giấc vào trong ngày ngày sau, mặt mày trời tiếp tục lên đến mức đỉnh đầu. Ly Tâm dụi đôi mắt, lâu rồi cô mới mẻ ngon giấc như thế. Không cần thiết phiền lòng tổ chức triển khai tìm tới, ko cần thiết phiền lòng sau này về sau, không tồn tại chuyện phiền toái, ở phía trên thoải mái thiệt.

Sao không tồn tại chuyện cơ chứ? Cô nên thực hiện nô lệ đấy. Ly Tâm đùng một cái tươi tỉnh hẳn, cô lặng lẽ phóng tầm đôi mắt ra bên ngoài hành lang cửa số. Ly Tâm ko lúc nào hòng thời hạn cù ngược quay về như lúc này.

Khi Ly Tâm rón rón rén lên đường nhập phòng tiếp khách của ngôi biệt thự cao cấp, Tề lão đại đang được ngồi bên trên ghế sofa lướt web đọc báo, cạnh bên đem tách coffee ngun ngút sương. Ly Tâm ngay lập tức nhón chân lăm le thoái lui.”Lại đây”, Ly Tâm còn còn chưa kịp động đậy, tiếng nói rét mướt lùng của Tề lão đại vọng cho tới.

Ly Tâm hấp tấp lên tiếng: “Anh ko trình bày cho tới tôi biết rất cần phải làm những gì. Tại đó cũng không có bất kì ai cho tới tôi biết tôi nên làm những gì. Tôi trước đó chưa từng thực hiện nô lệ lúc nào, tôi chịu đựng thôi“. Tôn chỉ của Ly Tâm là gặp gỡ chuyện gì rồi cũng phải để yếu tố trước. Mà quả thực cũng không có bất kì ai trình bày cho tới cô biết nên làm những gì.

“Lại phía trên, tôi ko trình bày phiên loại hai“. Tề lão đại vẫn ko tách đôi mắt ngoài tờ báo. Giọng trình bày như tảng băng ngày đông, nhập bại liệt trộn lẫn không nhiều dung dịch súng.

Xem thêm: kim chủ bị lừa rồi

Ly Tâm gặm môi, ở địa phận của những người không giống ko cho tới lượt cô thực hiện công ty, cứ nghe theo gót tiếng hắn cho tới xong xuôi. Ly Tâm đặt chân vào trước mặt mày Tề Mặc, ánh nhìn cô lộ vẻ cẩn trọng trước đó chưa từng đem. Cũng nên thôi, đối lập với kẻ rất có thể lấy mạng bản thân bất kể khi này, cảm nhận thấy tự do mới mẻ là kỳ lạ.

Tề Mặc vẫn ko ngửng đầu: “Đi thu xếp đồ gia dụng của tôi, chiều ni theo gót tôi lên đường Đông Nam Á“.

Nói xong xuôi rồi? Chỉ đem thế thôi sao? Ly Tâm nom Tề Mặc đang được để ý lướt web đọc báo vị ánh nhìn không tin tưởng. Cô tưởng bản thân chuẩn bị đón một trận phong tía bão táp, này ngờ đơn giản cơn dông nhẹ dịu. Ly Tâm bất giác vệ sinh trán. Xem đi ra, Tề lão đại ko cho tới nỗi tiết rét mướt như tin tưởng bốt. Ly Tâm nhẹ dịu lùi về về đàng sau.

“Tôi ko thấy cô nhập tầm đôi mắt của tôi, tôi tiếp tục cho tới cô lên đường trực tiếp xuống khu vực Diêm vương vãi báo cáo“. Giọng trình bày lạnh giá vang lên nhập ko trung, túc tắc như đang được rỉ tai thông thường, tuy nhiên khiến cho Ly Tâm toát các giọt mồ hôi rét mướt. Đây vô cùng ko nên tiếng uy hiếp nhưng mà hắn chỉ thổ lộ thực sự, thực sự ở trong tầm tay với của hắn.

Ly Tâm chạy nhanh chóng cho tới chống Tề Mặc nép dọn đồ gia dụng. Trong lòng cô nắm rõ, đó là tiếng cảnh cáo, cũng chính là tối hậu thư của hắn. Tính mạng của cô ấy so với cô là rất rất đáng quý, tuy nhiên so với Tề Mặc có lẽ rằng chỉ to ra thêm con cái loài kiến một ít, đem cũng rất được ko cũng không sao. Sinh mạng của cô ấy tự động cô lưu giữ lấy vậy.

Một chống láo lếu loàn nổi tiếng nhập giới xã hội đen sạm ở Khu vực Đông Nam Á. Chủ nhân mới mẻ của chống này nhập thời hạn cho tới là Tề Gia, cai quản giới hắc đạo.

Ly Tâm tài xế với tâm lý buồn phiền. Cô trước đó chưa từng cho tới chống này lúc nào. Tay lái ở phía trái hoặc phía bên phải đều sở hữu khác lạ rất rộng. Tại sao Tề lão đại lại bắt cô lái xe? Ly Tâm nom qua loa kính chiếu hậu thấy Tề Mặc nhắm đôi mắt tựa nhập ghế sau còn Hồng Ưng đem cỗ dạng rất là cảnh giác. Cô từ là một nữ giới siêu trộm tăng cấp phát triển thành lái xe riêng biệt của ông quấn hắc đạo, ko biết là đẹp nhất mặt mày hoặc thất lạc mặt mày đây?

“Hãy triệu tập tài xế của cô“. Giọng trình bày ko trầm ko bổng đem dư âm cảnh cáo của Hồng Ưng đựng lên. Ly Tâm bất giác cau mi. Đừng nhiều chuyện, chớ nghĩ về ngợi nhiều, chỉ triệu tập tài xế, sao mà người ta lắm quy tắc thế ko biết.

Bụp, một giờ đồng hồ nổ lốp vang lên. Ly Tâm nom con xe sang trọng và quý phái như thể hắn hệt xe pháo cô đang được lái ở phía đằng trước. Thân xe pháo khá nghiêng hẳn theo một phía. Theo trí tuệ của cô ấy, xe pháo đã trở nên nổ lốp.

Ly Tâm nhấp lên xuống đầu. Lốp xe pháo Cadillac cũng tệ như thế sao? Chiếc xe pháo còn là một sản phẩm bịa đặt nữa chứ, thực sự làm mất đi mặt mày thương hiệu xe pháo khá có tiếng trái đất quá lên đường thất lạc. Cô vẫn đang được nghĩ về ngợi ltinh tinh, mặt mày tai đùng một cái nổi tiếng Hồng Ưng: “Rẽ thanh lịch trái ngược, tăng cường băng qua con xe đó“.

Ly Tâm khá sững người, đem ai cướp đường? Cô vẫn còn đấy còn chưa kịp tiến công tay lái, đột nghe giờ đồng hồ “pằng pằng pằng“. Chiếc xe pháo Cadillac đằng trước bị đạn phun lỗ khu vực tương tự tổ ong bò vẽ. Đầu óc Ly Tâm nổ tung. Cô ko kịp nghĩ về ngợi, ngay lập tức nhấn ga, phóng như cất cánh về phía đằng trước.

Xem thêm: vân hi thế giới hoàn mỹ

Tiếng súng nổ đùng đùng. Người nhị mặt mày đàng nhường nhịn như thân thuộc với cảnh tượng này. Họ dạt thanh lịch nhị mặt mày lần khu vực ẩn náu tuy nhiên ko hề la hét ồn ã. Mọi chuyện xẩy ra như nhập phim năng lượng điện hình họa, nhanh gọn và kịch liệt.

Nghe thấy giờ đồng hồ đạn phun nhập thân mật xe pháo, tim Ly Tâm suýt rớt ra bên ngoài. Cô bắt chặt tay lái, giẫm ga không còn cỡ. Cô lái cái Cadillac sang trọng và quý phái kềnh càng như cái Ferrari mui trần của cô ấy, len lỏi bên trên mặt phố hẹp và phóng với vận tốc thương hiệu lửa.

“Sợ gì chứ?”, ở phía đằng sau vọng cho tới khẩu ca rét mướt lùng, ko một ít hoảng loạn và không an tâm.