cô vợ mù bị ghét bỏ

Ngày ngày tiếp theo.

Kỳ Án Văn lại cho tới căn nhà, thời điểm hiện nay Doãn Tư Cương đang được đi làm việc.

"Lung Nhi à, em vẫn muốn rời khỏi ngoài vui chơi với anh ko." Anh căn vặn.

Bạn đang xem: cô vợ mù bị ghét bỏ

"Là anh sao? Án Văn." Cô thưa.

"Em mong muốn nằm trong rời khỏi ngoài với anh không?" Anh kéo tay cô thưa.

"Nhưng.... đã có được ko, em vẫn còn đấy ko thưa với Tư Cương." Cô lo ngại.

"Không sao, em rất có thể gọi cho tới cậu ấy thưa một giờ nhưng mà." Anh thản nhiên thưa với cô.

Lúc này cô chợt quan sát rằng, cô vẫn chưa xuất hiện số điện thoại thông minh của anh ấy, cũng thiệt kỳ kỳ lạ, đang được sinh sống công cộng cùng với nhau bao mon tuy nhiên cô vẫn chưa xuất hiện số điện thoại thông minh của anh ấy.

Những loại biết về anh thiệt không nhiều, điều này khiến cho cô vô cùng tự động ti.

"Sao vậy?" Án Văn căn vặn.

"Em không tồn tại số điện thoại thông minh của anh ấy ấy." Cô cúi đầu thưa.

"Sao lại vậy? tụi em là phu nhân ông xã nhưng mà." Anh sửng sốt thưa với cô.

Không lẽ là vì đấy là một cuộc liên thơm nên cậu ấy mới mẻ ko quan hoài cho tới em ấy? Ngưng ko đích, ko nên trong ngày hôm qua bịn chúng ta vô cùng thân thiện hoặc sao? Hay là cậu ấy chỉ đang được biểu diễn kịch cho chính bản thân mình xem? Rất rất có thể là như thế, với tính khí của cậu tớ sao rất có thể xử sự chất lượng với những người không giống. Chắc chắn là so với em ấy cậu tớ luôn luôn xử sự rét mướt nhạt nhẽo. Em ấy nên chịu đựng nhiều thua thiệt rồi. Án Văn tâm trí, anh nghi vấn Doãn Tư Cương ko xử sự chất lượng với Lung Nhi.

Điều này thực hiện cho tới anh cảm nhận thấy vô cùng không dễ chịu và nhức lòng.

"Được rồi, em fake điện thoại thông minh cho tới anh, anh tiếp tục bấm số cho tới em." Anh nhẹ dịu thưa.

"Em... em không tồn tại điện thoại thông minh, anh quên là em ko bắt gặp sao." Cô cười cợt ngượng thưa.

"A, anh quên rơi rụng." Anh hấp tấp vàng xoa đầu thưa.

"Vậy một thời gian anh tiếp tục phát âm cho tới em, em hãy lưu giữ số điện thoại thông minh của anh ấy, cần thiết gì thì cứ lấy điện thoại thông minh bàn gọi." Anh hạnh phúc thưa.

Cô ngay tắp lự gật đầu hạnh phúc.

Xem thêm: tiên nghịch truyện full

"Được rồi, tất cả chúng ta rời khỏi ngoài cút, chớ khi nào thì cũng ở trong nhà như thế, tiếp tục ngột ngạt bị tiêu diệt rơi rụng." Anh kéo tay cô cút.

Trên xe pháo của Kỳ Án Văn.

Lung Nhi nhẹ dịu căn vặn.

"Chúng tớ tiếp tục cút đâu?"

Kỳ Án Văn ngay tắp lự lại ngay sát cô.

"Anh.... anh làm cái gi vậy." Cô hãi hãi.

"Thắt chão an toàn và tin cậy cho tới em." Anh chu đáo thắt chão an toàn và tin cậy cho tới cô.

Anh tớ đích là 1 trong những người êm ả lại chu đáo, chắc chắn là người phụ phái nữ nào là thực hiện phu nhân của anh ấy tiếp tục niềm hạnh phúc lắm, mặc dầu là 1 trong những người bị khiếm thị như cô cũng rất có thể được chở che chu đáo, thưởng thức được niềm hạnh phúc trọn vẹn vẹn.

Nhưng không mong muốn, bại liệt ko nên là cô, vã lại cô cũng ko yêu thương anh, cho tới dù cho có cảm nhận thấy được chở che, quan hoài thế nào là thì cũng không tồn tại được một tình thương yêu, một niềm hạnh phúc trọn vẹn vẹn.

Bọn chúng ta chỉ rất có thể thực hiện vạn bè thông thường, tốt nhất có thể là chớ ai phát sinh rời khỏi một loại tình thân không giống.

"Chúng tớ tiếp tục cút đâu." Cô lại căn vặn anh một đợt tiếp nhữa.

"Em mong muốn cút đâu? Anh tiếp tục fake anh cút bại liệt." Anh mong muốn chiều bám theo ý cô.

"Em ko có thể đi đâu cả, mặc dù ko biết nhiều điểm, cũng ko biết điểm nào là chất lượng." Cô thưa.

"Vậy...." Anh tâm trí một hồi.

"Vậy tất cả chúng ta tiếp tục cút ăn kem rồi anh tiếp tục fake em cút make up, cho tới ăn trưa ở một nhà hàng quán ăn quý phái, em thấy thế nào?"

Xem thêm: sự nhầm lẫn tai hại

Cô cười cợt với anh và thưa.

"Ừm, cũng rất được, mặc dù sao tất cả chúng ta cũng rất được coi như thể nhiều ngày ko gặp gỡ, rất lâu hội ngộ nên đi dạo một giở chứ, tuy rằng là em ko bắt gặp gì tuy nhiên muốn làm cảm biến trái đất bên phía ngoài, anh rất có thể hùn em nom nhìn bọn chúng không?" Cô mừng cười cợt thưa với anh một cơ hội thơ ngây và hồn nhiên.

Lúc này, tim Án Văn đem chút nhói, anh cảm nhận thấy cô ấy thiệt xứng đáng thương, thiệt nhỏ nhỏ nhắn, nhỏ nhỏ nhắn đến mức độ anh mong muốn bảo đảm an toàn, mong muốn cướp về kể từ tay của Doãn Tư Cương.